Chương 59

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 59

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cửa Sổ Tình Ái

Tuế Hòa lại tiết ra thêm một lần nữa, lần này cô lại thất bại dưới sự tấn công mãnh liệt của Cừ Chiêu. Cừ Chiêu nhân lúc cô đang hưởng thụ dư vị khoái cảm mãnh liệt của cơn cao trào vừa mới qua đi dần dần mất đi, hắn bỗng nhiên nâng cả người cô lên, ôm chặt cô vào lòng, vừa đi vừa làm không ngừng nghỉ.

“Như vậy có thoải mái không?”

Côn tht thô dài bừng bừng sức sống, không ngừng thọc sâu vào tận cùng bên trong. Tuế Hòa thét lên một tiếng chói tai, mật nước giao triền nóng bỏng trượt xuống dưới theo bắp đùi trắng nõn, nhỏ từng giọt một đường dài trên tấm thảm lông mềm mại.

Không nhận được câu trả lời nào cả, nhưng tiếng rên rỉ dồn dập không ngừng của cô chính là đáp án tốt nhất rồi. Cừ Chiêu dừng bước chân lại trước cửa sổ sát đất rộng lớn. Hắn để tấm lưng trần trụi của Tuế Hòa đối diện với lồng ngực rắn chắc của hắn, hắn từ phía sau lưng mạnh mẽ đâm vào cơ thể Tuế Hòa, đồng thời tháo gỡ chiếc cà vạt màu đen đang bịt mắt cô ra. Hắn xoay chiếc cằm thon gọn của cô lại để cô nhìn ra khung cảnh bên ngoài cửa sổ, giọng nói khàn đặc đầy dụ hoặc: “Có thích làm tình như thế này không? Hửm?”

Tầm mắt cuối cùng cũng lấy lại được ánh mặt trời chói chang, Tuế Hòa cau mày lại để thích ứng với độ sáng đột ngột. Mùa đông lạnh lẽo đã trôi qua từ lâu, mùa xuân ấm áp cũng mơ hồ tới rồi lại đi. Nó dây dưa không dứt với mùa hè nóng nực, không cách nào trốn thoát được. Thời tiết khô nóng đúng hẹn lại tới rồi. Có những luồng hơi nóng đang lơ lửng trôi nổi trong không khí, chúng nó đang ca hát cho những hạt bụi bặm nhỏ bé nghe. Hạt bụi nhỏ xíu vui vẻ được dịp đắp lên mình một lớp vàng rực mỏng manh dưới ánh nắng mặt trời gay gắt.

Đôi đồng tử của Tuế Hòa sáng lên lấp lánh, cô không kìm được mà kẹp thật chặt tiểu Cừ Chiêu đang ra vào bên trong cơ thể mình… đây không phải là lần đầu tiên bọn họ làm tình bên cạnh cửa sổ như thế này. Biết rõ ở trên tầng cao như thế này sẽ không có người nào có thể nhìn thấy được phong cảnh xuân sắc bên trong phòng, nhưng cô vẫn cảm thấy vô cùng hưng phấn, hưng phấn đến mức muốn Cừ Chiêu dùng thêm sức lực mạnh hơn một chút nữa.

Những con người thấp kém mà cô không muốn tiếp xúc kia, tất cả bọn họ đều bị cô dẫm đạp dưới lòng bàn chân mình. Cô ở ngay trước mặt bọn họ công khai giao hoan hưởng lạc, bọn họ lại không thể nào nhìn thấy được.

“Kẹp chặt như vậy,” Cừ Chiêu liếm nhẹ vành tai nhạy cảm của cô, “Xem ra là em rất thích.”

Chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng manh trượt xuống khỏi bờ vai thon gầy, bầu ngực sữa no đủ như ẩn như hiện bị Cừ Chiêu nắm giữ trọn vẹn trong lòng bàn tay. Tuế Hòa cong người vểnh cao bờ mông tròn trịa, mũi chân gần như không chạm xuống mặt đất, cô ưỡn căng lồng ngực về phía trước, hơi thở nóng rực phả vào mặt kính cửa sổ lạnh lẽo. Hoa huyệt non mềm theo quy luật thắt chặt rồi lại thả lỏng chèn ép dương vt thô dài, giống hệt như cái miệng nhỏ phía trên vậy, biết hút máu người đến tận xương tủy.

Cừ Chiêu hôn lên gáy cô. Khi hoa huyệt co bóp ngày càng chặt hơn, hắn liền nhanh chóng thúc mạnh vào rút ra liên hồi. Hắn cắn mạnh một ngụm lên bả vai trắng nõn mịn màng của cô…

Cơn cao trào mãnh liệt bất chợt kéo đến cùng với cơn đau nhói làm Tuế Hòa run rẩy dữ dội. Cừ Chiêu bắn toàn bộ tinh dịch nóng bỏng vào sâu trong hoa tâm, thắt lưng cường tráng dán sát vào bờ mông Tuế Hòa, gân xanh trên cổ nổi lên cuồn cuộn, hàm răng vẫn đang cắm sâu vào bả vai cô chưa chịu nhả ra.

Trước kia cô cũng từng cắn vào cổ tay hắn như vậy. Sau đó cô lại nhẫn tâm bỏ chạy mất, khiến cho hắn nhìn thấy bất kỳ người phụ nữ nào khác cũng đều cảm thấy ghê tởm. Hiện tại hắn muốn trả lại một miếng này cho cô. Chỉ là không nỡ làm đau cô mà thôi, ngay cả cắn mạnh một chút hắn cũng không dám. Coi như đây là phần thưởng vì cô đã quay trở lại bên cạnh hắn đi.

Giúp Tuế Hòa tắm rửa sạch sẽ xong xuôi, Cừ Chiêu để trần ôm lấy cơ thể cũng đang trần trụi của cô ra khỏi phòng tắm. Hai người dây dưa quấn quýt lấy nhau tựa như một bức tranh sơn dầu đầy tính nghệ thuật.

Cẩn thận đặt Tuế Hòa nằm xuống chiếc giường lớn mềm mại. Mặt cô còn chưa kịp chạm vào gối đầu đã vội vàng ôm lấy chiếc chăn bông xù xì ấm áp, đồng thời chỉnh điều hòa trong phòng đến nhiệt độ phù hợp nhất để ngủ. Cừ Chiêu xoay người lại, tìm bừa một chiếc quần đùi mặc vào. Hắn không vội lên giường ngay, chỉ ngồi xổm xuống bên cạnh mép giường, dùng ngón tay thon dài chọc nhẹ vào gương mặt Tuế Hòa. Mềm mại non nớt, còn lộ ra màu hồng phấn đáng yêu, trắng nõn đàn hồi như một chiếc bánh mochi vị dâu tây ngọt ngào.

Hắn hạ thấp giọng xuống hỏi nhỏ: “Bảo bảo à, em cảm thấy Nam Nhĩ Hạo là người thế nào?”

Sau hai tháng kể từ bữa tiệc sinh nhật đó, danh tiếng của Nam Nhĩ Hạo vang xa khắp nơi. Người người đều khen ngợi cậu ta tài giỏi, dù là Cừ Chiêu đi nữa, cũng từng có lúc hối hận vì trước đây đã ra tay giúp đỡ cậu ta. Nhưng nếu thời gian có thể quay trở lại, Cừ Chiêu vẫn sẽ lựa chọn giúp đỡ Nam Nhĩ Hạo một lần nữa. Hắn chẳng qua chỉ bảo Nam Nhĩ Hạo đi trước một nước cờ mà thôi, còn lại phải xem vận khí của chính bản thân Nam Nhĩ Hạo nữa.

Nam Nhĩ Hạo là một người có dã tâm bừng bừng, Cừ Chiêu khá thưởng thức điểm này ở cậu ta. Thêm một kẻ địch không bằng thêm một phần nhân tình hữu hảo. Hơn nữa, chỉ cần giúp đỡ một chuyện nhỏ như vậy, lại có thể đổi lại việc không bị người khác đến quấy rầy cuộc sống riêng tư của hắn và Tuế Hòa, rất đáng giá.

Cũng không phải Cừ Chiêu thiếu tự tin vào bản thân. Mà là hắn không cho phép Tuế Hòa bị một người không liên quan nào đó chiếm mất thời gian quý báu của cô, dù chỉ là một phút một giây cũng không được, bất kể người đó có liên quan hay không liên quan đi chăng nữa.

Tuế Hòa sắp chìm vào giấc ngủ đến nơi rồi, nghe thấy câu hỏi của hắn, cô mơ mơ màng màng đáp lại một câu theo bản năng: “Anh là tốt nhất.”

Cừ Chiêu cười mãn nguyện, cúi xuống hôn lên đôi môi mềm mại của cô.

“Thật ngoan.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận