Chương 61

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 61

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Gặp Gỡ Bất Ngờ

Buổi tụ tập bạn bè lần trước đã trôi qua được nửa tháng rồi, thời tiết bên ngoài ngày một nóng hơn. Tuế Hòa mặc đồ ở nhà ngày càng mỏng dần đi, mở điều hòa trong phòng xuống nhiệt độ rất thấp mà cũng không hề chê lạnh chút nào.

Cừ Chiêu vừa nói chuyện điện thoại xong, từ ngoài ban công đi vào. Tuế Hòa thuận miệng hỏi một câu: “Ai gọi thế anh?”

“Chị gái.”

Tuế Hòa: “…”

Một chiếc gối mềm mại bay đến trước mặt hắn. Cừ Chiêu dễ dàng tóm được nó, ném xuống ghế sofa bên cạnh, cười không chút kiêng dè nào. Hắn không bao giờ gọi Triệu Mặc là chị gái kiểu đó cả. Ngoài gọi thẳng tên họ ra, cùng lắm thì gọi một tiếng “Chị” là được rồi. Hai từ thân mật này, vẫn là hắn học được từ chỗ Tuế Hòa mà ra.

Nửa tháng trước, Tuế Hòa làm nũng với hắn, kiên quyết muốn hắn cõng bằng được. Khuôn mặt đỏ ửng lên vì men say, giống như một tiểu vô lại (vô lại ở đây được hiểu theo nghĩa mặt dày, bất chấp đạo lý, không phải mất hết nhân cách hay kẻ bất lương như tra Google). Vậy mà lại cố tình bị Triệu Mặc trông thấy được cảnh tượng đó. Ấn tượng trong lần đầu tiên gặp mặt này, thật sự quá mức đặc biệt rồi.

Khi ấy Tuế Hòa còn chưa rõ tình huống là gì, vẫn còn đang nghịch ngợm véo tai hắn trêu chọc, “Anh gọi ai là chị hả?”

Cừ Chiêu cố gắng nhịn cười, “Gọi chị gái của anh.”

Tuế Hòa theo tầm mắt hắn nhìn sang bên cạnh, trong cơn mê man chỉ nhìn thấy một mỹ nữ vô cùng xinh đẹp đang đi về phía bọn họ. Gần như là trực giác đầu tiên mách bảo, Tuế Hòa đã nhận ra được thân phận thật sự của Triệu Mặc. Đôi mắt của hai người quá giống nhau. Đặt trên gương mặt tuấn tú của Cừ Chiêu là sự nhãn nhặn lịch sự, còn đặt trên gương mặt xinh đẹp của Triệu Mặc lại là phong tình vạn chủng quyến rũ. Đôi mắt đẹp đến nỗi giống như biển sâu rộng lớn vô ngần thăm thẳm kia vậy.

Cô bối rối không biết làm sao, líu ríu gọi một tiếng: “Chị gái…” Lúc nói chuyện đôi môi gần như hôn lên vành tai Cừ Chiêu. Hắn theo bản năng né tránh đi một chút, Tuế Hòa liền giãy giụa muốn xuống khỏi lưng hắn ngay lập tức. Không cần nhìn Cừ Chiêu cũng có thể biết được mặt cô lúc đó hồng đến mức độ nào rồi.

Triệu Mặc có ấn tượng ban đầu rất tốt về Tuế Hòa. Những lời này Cừ Chiêu đã nói đi nói lại vô số lần rồi, nhưng Tuế Hòa vẫn không chịu nghe lọt tai chút nào. Cô cảm thấy Cừ Chiêu chỉ đang cố tình dọa người mà thôi.

Dần dần, Cừ Chiêu học được cách dùng chuyện này để trêu chọc Tuế Hòa. Chỉ cần hai chữ “Chị gái” vang lên, là có thể khiến cho Tuế Hòa thẹn quá hóa giận ngay lập tức. Nhìn dáng vẻ đó của cô mà tâm trạng hắn vui sướng vô cùng.

Tuế Hòa trừng mắt lườm hắn, giương nanh múa vuốt như một con mèo nhỏ bị chọc giận, “Anh mau đi trực ca của anh đi!”

Cừ Chiêu không biết xấu hổ là gì tiến lên hôn cô một cái thật sâu. Hôn đến mức cả người cô mềm nhũn ra như không có xương, tước đoạt hết mọi vũ khí phản kháng đầu hàng, hóa thành một vũng nước xuân mềm mại mới chịu buông tha cho cô.

“Ngoan ngoãn ở nhà chờ anh về nhé.”

Tầm mắt Tuế Hòa phủ đầy một lớp sương mù mờ ảo, cô qua quýt đồng ý một tiếng. Lại bị hắn hôn tiếp thêm một lúc nữa, mười phút sau hắn mới chịu buông cô ra để đi ra cửa. Cừ Chiêu thấp giọng gọi cô một tiếng đầy cưng chiều: “Yêu tinh dính người.”

Tuế Hòa im lặng cho hắn một cái liếc mắt đầy ẩn ý.

“Anh í.”

Cừ Chiêu vừa mới rời đi không được bao lâu, Tuế Hòa lật lật xem ngày tháng trên lịch, mới sực nhớ ra bây giờ đã là cuối tháng Năm rồi. Mùng một tháng Sáu chỉ còn hai ngày nữa thôi là đến ngày sinh nhật của Cừ Chiêu rồi. Cô vậy mà lại quên mất việc phải chuẩn bị quà tặng cho hắn.

“Quà tặng à.” Tuế Hòa vuốt ve chiếc điện thoại di động trong tay, nói chuyện với không khí xung quanh, “Vậy thì tặng đồng hồ đi.”

Mùng một tháng Sáu đến cùng ngày. Dường như Cừ Chiêu đã hoàn toàn quên mất ngày sinh nhật của bản thân mình rồi, hắn vẫn đi làm như ngày thường, thói quen sinh hoạt cũng không hề thay đổi chút nào. Theo thường lệ sáng sớm đi đến bệnh viện làm việc, sau khi hết ca trực vào buổi chiều, hắn trở về căn hộ chung cư của Tuế Hòa.

Vừa mới về đến chung cư, Cừ Chiêu liền nhận ra điểm không thích hợp trong nhà. Trong nhà thoang thoảng mùi hương quen thuộc của món cơm chiên trứng. Dựa vào trình độ được Tuế Hòa chiều chuộng đến mức nào, đã rất lâu lắm rồi Cừ Chiêu chưa được ăn món cơm chiên trứng do chính tay cô làm nữa.

“Tuế Hòa?”
Đáp lại chỉ có tiếng nấu nướng truyền ra từ phòng bếp, chắc hẳn Tuế Hòa không nghe thấy.

Cừ Chiêu thay giày, đi về phía phòng bếp, dừng lại trước cửa, cười không phát ra âm thanh.

Tâm trạng của Tuế Hòa không tồi, cô đang lắc lư hông ngâm nga hát.

Vòng eo nhỏ nhắn, đường cong mông đầy đặn mượt mà, cô mặc quần đùi, hai đùi trắng nõn lại không bắt mắt bằng những đầu ngón chân đang khiêu vũ.

Cừ Chiêu không tiếng động đi đến, đột nhiên ôm lấy cô… Tay Tuế Hòa run lên, suýt nữa làm đổ cơm chiên ra ngoài, cô vẫn không quay đầu lại, trách hắn trước, “Anh làm em sợ muốn chết.”

“Hôm nay rất vui à?” Cừ Chiêu chống cằm lên vai cô, chóp mũi toàn là mùi cơm thơm ngào ngạt.

Tuế Hòa đảo tròng mắt, đoán được Cừ Chiêu quên ngày sinh nhật của hắn, cô cũng không nói thẳng, thản nhiên gật đầu: “Đúng vậy, rất vui.”

Bàn tay Cừ Chiêu bắt đầu lộn xộn, vuốt ve eo cô, bị cô vỗ nhẹ, “Đàng hoàng chút nào!”

“Đàng hoàng cái gì?” Vành tai bị ngậm, Tuế Hòa bực bội tránh thoát, cô hất mặt, “Phải chuẩn bị mâm, anh ra ngoài chờ em được không?”

Cừ Chiêu thổi hơi vào tai cô, nghe cô kêu lên một tiếng mới bằng lòng đi ra ngoài.

Tuế Hòa rụt cổ, nâng tay xoa xoa lỗ tai bị ngứa, cô nhăn nhó, Cừ Chiêu thật sự xấu tính.

Cơm chiên trứng là món sở trường duy nhất của Tuế Hòa, đương nhiên cô sẽ chỉ làm một món. Mỗi hạt cơm bọc dịch trứng vàng óng, bỏ thêm hành tây trắng và cà rốt cam, còn lại là thịt nạc, không thấy một tí mỡ nào.

Cừ Chiêu nhìn thấy không khỏi muốn khóa lại mâm đựng cơm chiên trứng, mang đi cất giữ.

Tuế Hòa không biết suy nghĩ của hắn, vừa đi về phía phòng vừa nói với hắn: “Anh ăn trước đi, em đi thay quần áo, ám mùi dầu khói khắp người.”

“Ừ.” Cừ Chiêu suýt nói lỡ.

Hắn đỡ trán, cảm động vì một phần cơm chiên trứng, có phải bản thân quá mức khoa trương rồi không.

Tuế Hòa thay sang bộ váy Cừ Chiêu từng khen đẹp, đôi tay giấu sau lưng, cầm quà tặng.

Cừ Chiêu vừa ăn được hai miếng cơm chiên trứng, nghe tiếng động hắn quay đầu lại, bởi vì Tuế Hòa nghiêm túc mà sửng sốt, quên cả nuốt cơm.

Tuế Hòa nhìn hắn cười khanh khách gọi: “Cừ Chiêu.”

Cừ Chiêu nuốt xuống miếng cơm.

Dù món cơm quen thuộc lại thơm ngon cũng không thể bằng được Tuế Hòa duyên dáng mê người.

Tuế Hòa đến gần hắn, vẫn luôn để tay sau lưng bỗng đưa ra phía trước.

Cừ Chiêu đầu tiên là nhìn chiếc đồng hồ màu trắng trên cổ tay Tuế Hòa, rồi mới nhìn đến chiếc đồng hồ màu đen trong lòng bàn tay cô.

Kiểu dáng giống nhau, đồng hồ đôi.

“Anh giơ tay ra đi.”

Cừ Chiêu máy móc giơ tay.

Tuế Hòa nghiêng đầu đeo vào cho hắn, cười nói: “Gặp lại vui vẻ.”

Đây là hơn nửa năm trước bọn họ gặp lại trong tiệm bán đồng hồ, Tuế Hòa nhìn trúng chiếc đồng hồ. Bởi vì kiểu dáng không hề mới, cô đi vài cửa tiệm mới tìm được.

Cổ họng Cừ Chiêu khô nóng, hắn không biết nên nói gì.

Tuế Hòa vẫn đang cười, đột nhiên khom lưng hôn lên đôi mắt hắn… Cừ Chiêu rất thích hôn lên đôi mắt cô, đây là đáp lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận