Chương 13

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 13

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đêm say (H)

Trước cả khi cửa nhà đóng lại hẳn, cơn cuồng phong ái tình đã cuốn lấy họ. Củi khô bén lửa, cháy rừng rực, không cách nào dập tắt. Hoắc Tuân bế bổng Nhạc Dư đặt lên mặt quầy bar mát lạnh, lưỡi anh thành thạo tìm đến đầu nhũ hoa mềm mại, liếm mút đầy mê đắm, trong khi những ngón tay thì chẳng chút nghỉ ngơi, tách mở khe huyệt đang rỉ mật ở phía dưới, trêu đùa hạt ngọc nhỏ đang sưng lên vì khát khao.

Dưới ánh đèn vàng ấm áp của gian bếp, đầu vú bị anh dày vò đến sưng đỏ, căng mọng đầy mời gọi. Cảm nhận được dòng nước tình đã chan hòa đầu ngón tay, anh dùng tay còn lại nhanh nhẹn cởi bỏ chiếc thắt lưng da vướng víu. Tiếng khóa kim loại vang lên khô khốc. Đoạn, giọng anh khàn đi vì dục vọng: “Ngồi lên đi em.”

Nhạc Dư cúi đầu, hơi thở gấp gáp phả trên mái tóc anh. Hai tay cô chống trên bờ vai rộng vững chãi của Hoắc Tuân, từ từ hạ mình xuống cự vật đang ngẩng cao đầu kiêu hãnh. Cây gậy thịt nóng bỏng, vốn đã căng trướng hết cỡ, nảy lên một cái, thô bạo chạm vào lớp thịt non mềm nơi cửa mình. Hai cánh môi nhỏ khép chặt, tham lam ôm lấy phần quy đầu, sự mút mát bất ngờ khiến Hoắc Tuân khẽ run lên vì kích thích, anh lập tức nâng hông, thúc mạnh một cú vào tận cùng huyệt hoa.

“Từ từ… Từ từ thôi!”

Huyệt nhỏ còn chưa kịp chuẩn bị, mật dịch còn chưa đủ trơn tru, Hoắc Tuân lại quá vội vàng, khiến vách thịt bên trong đau đớn như bị cửa sắt kẹp phải. Nhạc Dư muốn đẩy anh ra theo phản xạ, nhưng vòng tay anh lại càng siết chặt hơn.

“Sẽ nhanh thôi, sẽ hết đau ngay.” Giọng anh thì thầm, vừa trấn an vừa như mê hoặc.

Lần này xa cách tuy không dài bằng những lần trước, nhưng nỗi nhớ nhung, khát khao tích tụ lại càng làm tim gan cả hai cồn cào hơn bao giờ hết. Chỉ mới năm ngày ngắn ngủi, tiểu huyệt đã khôi phục sự khít khao, co chặt đến mê người, khiến gậy thịt đang bị kẹp chặt cũng cảm thấy nhói đau. Hoắc Tuân biết rõ điểm G mẫn cảm của Nhạc Dư nằm ở nơi nào. Anh khẽ hôn lên gáy cô, lưỡi nhẹ nhàng liếm mút vùng da mềm mại.

Huyệt hoa nhạy cảm nhanh chóng thích ứng với sự xâm nhập của vật to lớn. Nó không ngừng co bóp, tiết ra dòng mật ngọt ấm áp, bao phủ lấy toàn bộ cây gậy thịt đang làm loạn bên trong. Anh nâng bờ mông căng tròn của Nhạc Dư lên cao hơn một chút, bắt đầu điên cuồng thúc vào rút ra. Dịch thể theo từng cú nhấp của anh mà tràn ra ngoài, hóa thành những bọt trắng li ti, đọng lại nơi cánh hoa mềm mại hé mở.

Nhất thời, cả gian bếp chỉ còn vọng lại tiếng va chạm xác thịt đầy nhục dục, tiếng “bạch bạch” vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng thở dốc mê loạn của cả hai. Vùng cỏ non lưa thưa ẩm ướt, dính bết lại thành một mảng sẫm màu đầy khêu gợi dưới ánh đèn. Hoắc Tuân thúc mạnh thêm vài cái thật sâu, khiến Nhạc Dư ngửa cổ rên rỉ một tràng dài.

Mồ hôi chảy dọc tấm lưng trần của cô, rơi xuống mặt bàn đá hoa cương mát lạnh. Bắp đùi run lên bần bật, cô lên đỉnh trong tiếng nước lõm bõm không ngừng, huyệt hoa co rút điên cuồng, càng thêm chặt chẽ. Hoắc Tuân buộc phải tạm dừng lại, anh cố gắng kìm nén cơn khoái cảm đang chực trào dâng. Anh tham lam liếm láp bầu ngực đẫm mồ hôi của cô như kẻ chết đói lâu ngày tìm thấy nguồn nước. Cho đến khi cảm nhận được cửa huyệt dần thả lỏng hơn, anh mới rời môi khỏi đôi gò bồng đào. “Chụt” một tiếng, nụ hồng căng cứng nhảy ra khỏi miệng anh, bầu ngực trắng nõn tròn trịa khẽ rung rinh theo nhịp thở, quả đúng là cảnh xuân ý đẹp động lòng người.

Anh hỏi, giọng khàn đặc: “Sướng không em?”

Nhạc Dư rơm rớm nước mắt, giọng nói yếu ớt, khàn đi vì rên rỉ: “Eo… eo em đau chết mất.”

Vật nóng bỏng của Hoắc Tuân vẫn còn căng cứng như sắt nung, đang phập phồng theo nhịp co rút mời gọi của huyệt thịt. Anh điều hòa lại nhịp thở hỗn loạn, bàn tay nhẹ nhàng xoa nắn bên hông cô: “Chỗ này sao?”

Nhạc Dư gật đầu lia lịa trong cơn đê mê. Hoắc Tuân bật cười, cảm thấy cô lúc này thật ngây thơ đáng yêu. Anh bất ngờ rút tay lại, đột nhiên thúc mạnh eo, thậm chí còn vỗ mạnh lên bờ mông trắng nõn của cô.

“Aaa… Đau!”

Vài tiếng “chan chát” giòn giã vang lên, cặp mông tròn lẳn lập tức ửng đỏ. Dịch thể đang quấn quanh gậy thịt lại càng trào ra nhiều hơn, tràn cả xuống dưới.

Hoắc Tuân nhếch môi đầy tà khí: “Giờ thì thấy sướng chưa?”

Nhạc Dư thút thít ôm chặt lấy cổ anh, giọng nũng nịu thúc giục: “Anh mau… mau làm tiếp đi…”

“Em đúng là dâm đãng thật.”

Quy đầu vốn đã vùi sâu trong cơ thể ấm nóng, lúc này Hoắc Tuân không lùi mà chỉ tiến sâu hơn, thúc mạnh vào điểm nhạy cảm nhất, sâu đến nỗi hạt ngọc nhỏ cũng phải căng cứng lên. Nhạc Dư rên rỉ không thành tiếng, lúc thì muốn anh nhẹ nhàng, lúc lại cầu xin anh mạnh bạo hơn nữa. Chỉ trong chốc lát, cả người cô đã mềm nhũn như nước, hoàn toàn đắm chìm trong bể dục.

Bình luận (0)

Để lại bình luận