Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cao trào (H)

Cảm nhận được cô lại sắp sửa chạm đỉnh lần nữa, Hoắc Tuân đột ngột rút mạnh gậy thịt ra. Một dòng nước xuân nóng hổi phun trào từ đóa hoa nhỏ đang run rẩy, tưới ướt cả hai viên ngọc tròn căng của anh. Anh ôm Nhạc Dư rời khỏi quầy bar, để cô đứng trên nền gạch mát lạnh. Nhưng cô đã chẳng còn chút sức lực nào, một chân yếu ớt gác lên khuỷu tay anh làm điểm tựa, chân kia run rẩy nhón lên để giữ thăng bằng.

Lợi dụng lúc cửa huyệt vẫn còn đang không ngừng co bóp mời gọi, cây gậy thịt lại chậm rãi tiến sâu vào bên trong lần nữa. Lực đẩy khiến tấm lưng trần của Nhạc Dư va vào cánh cửa tủ lạnh phía sau, phát ra tiếng động khẽ.

“A… To quá…”

Sợ chiếc tủ lạnh không chịu nổi sự va chạm mãnh liệt, Nhạc Dư càng ôm chặt lấy Hoắc Tuân hơn, vô tình khiến gậy thịt tiến vào càng thêm sâu. “Chạm… chạm đến rồi… Anh nhẹ một chút…”

Hoắc Tuân hỏi ngược lại, giọng đầy ý trêu chọc: “Anh không nhẹ ở chỗ nào?”

Miệng thì tỏ vẻ ngây thơ vô tội, nhưng dưới hông lại mạnh mẽ thúc đẩy không ngừng. Lúc này, Nhạc Dư đã chẳng còn hơi sức đâu mà đáp lời anh. Hoắc Tuân càng lúc càng nhanh, càng lúc càng mạnh, tiếng thở dốc bên tai cô cũng ngày một nặng nề, gấp gáp.

Cô như đang nằm giữa lò lửa, toàn thân nóng bỏng, xương cốt như bị nung chảy đến mềm nhũn. Trước mắt cô lờ mờ hiện lên những đốm lửa nhỏ li ti, cả người tê dại vì khoái cảm mãnh liệt. Nhạc Dư ưỡn căng tấm lưng ong, mười ngón tay bấm sâu vào da thịt rắn chắc của Hoắc Tuân. Cơ thể như trống rỗng, thân dưới mất kiểm soát tiết ra thật nhiều dâm dịch.

Gậy thịt vừa rút ra khỏi tiểu huyệt cũng đồng thời bắn ra dòng tinh dịch nóng bỏng lên bắp đùi non đang run rẩy của cô theo cơn cao trào mãnh liệt. Chất lỏng màu trắng đục, đặc sệt chảy dọc qua đầu gối, nhỏ giọt xuống sàn nhà.

Nhạc Dư kiệt sức, gục đầu lên vai Hoắc Tuân, ôm chặt lấy cổ anh. Đúng lúc này, cái bụng đói meo của cô lại kêu lên hai tiếng “òng ọc” thật không đúng lúc.

Cô yếu ớt hỏi: “Anh đói không?”

Hoắc Tuân liếm môi, giọng còn vương vẻ thỏa mãn: “Giờ thì no rồi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận