Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chè đậu xanh đêm khuya

Hoắc Tuân có thói quen để đèn ngủ. Nhạc Dư không có vấn đề gì với việc này nên cũng thuận theo thói quen của anh. Ánh sáng từ chiếc đèn đầu giường rất dịu nhẹ, chỉ đủ bao phủ hơn nửa chiếc giường lớn.

Mượn ánh sáng vàng ấm áp ấy, Nhạc Dư đưa tay khẽ phác họa đường nét trên khuôn mặt Hoắc Tuân đang say ngủ. Anh quả thực rất đẹp trai, cô thầm nghĩ, hơn nữa lại còn trẻ lâu nữa. Năm năm trước đã như vậy, năm năm sau vẫn không hề thay đổi.

Nhạc Dư không khỏi cảm thấy có chút buồn bực. Mới hai ngày trước, khi lật xem lại mấy tấm ảnh hồi đại học của mình, cô còn cảm thán thời gian đúng là chẳng buông tha cho ai. Bây giờ nhìn lại, nào có chuyện đó? Rõ ràng là thời gian chỉ tha cho anh chứ chẳng hề tha cho cô chút nào.

Lại chăm chú ngắm nhìn chiếc cằm góc cạnh sắc sảo của Hoắc Tuân hồi lâu, Nhạc Dư mới cảm thấy thỏa mãn. Cô rúc sâu hơn vào lòng anh, thì thầm thật khẽ, giọng còn hơi khàn vì ốm: “Hoắc Tuân, em muốn ăn chè đậu xanh.”

“Được, mai anh nấu cho em ăn.”

Lồng ngực Nhạc Dư khẽ rung lên vì bất ngờ: “Anh… anh còn chưa ngủ à?”

Hoắc Tuân đáp mà không cần mở mắt: “Em cứ thử bị người khác nhìn chằm chằm suốt mười phút xem có ngủ được không?”

Nhạc Dư: “…”

Sáng hôm sau

Vào ngày cuối cùng của kỳ nghỉ Quốc Khánh, Nhạc Dư đã được thưởng thức món chè đậu xanh mát lạnh do chính tay Hoắc Tuân nấu như cô mong muốn. Cô ăn liền hai bát lớn, lưng áo ướt đẫm mồ hôi, nhưng cả người lại cảm thấy sảng khoái hơn rất nhiều.

Lúc này là chín giờ rưỡi sáng. Đoán rằng Trình Hoan đã thức dậy, Nhạc Dư gửi một tin nhắn cho cô bé, đại ý là, nếu Trình Hoan không muốn ăn bánh mì trong tủ lạnh, lát nữa cô có thể mang bữa sáng về cho em.

Mười phút sau, Trình Hoan mới nhắn lại. Đọc xong tin nhắn, Nhạc Dư cầm di động chạy vội vào phòng bếp.

Trong bếp, Hoắc Tuân đang rửa bát. Nghe thấy tiếng bước chân vội vã của cô, anh cũng chẳng buồn ngẩng đầu lên: “Sao thế em?”

“Trình Hoan nhắn nói em ấy về nhà trước rồi.” Nhạc Dư nghiêng người tựa vào khung cửa nhìn Hoắc Tuân: “Anh nói xem, em ấy có thể về đâu được chứ?”

Hoắc Tuân quay lại nhìn cô: “Em quan tâm đến cô bé ấy thật đấy.”

“Đương nhiên rồi, em ấy là học sinh của em mà.”

Tiếng nước chảy trong bồn rửa quá ồn ào. Hoắc Tuân tắt vòi nước đi: “Vậy tiếp theo em định làm gì?”

Nhạc Dư thở dài trong lòng. Quả nhiên chẳng có chuyện gì giấu được anh. Dù cô đã hứa với Trình Hoan sẽ giữ kín chuyện này, nhưng Hoắc Tuân chỉ cần động não một chút là có thể đoán ra ngay lý do.

Cô nói: “Em đã từng nghĩ đến việc báo cảnh sát, nhưng Trình Hoan vẫn còn là trẻ vị thành niên, hơn nữa…” Hơn nữa, cô bé còn có một người mẹ quá đỗi cam chịu và nhu nhược.

Trình Hoan đã nghĩ đến việc bỏ trốn, tố cáo Bành Vĩ không biết bao nhiêu lần. Ngay cả việc khuyên mẹ ly hôn với cha dượng cũng đã thử qua. Kết quả đều chẳng đi đến đâu. Bởi vì, cô bé không dám đánh cược, và mẹ cô bé lại càng không dám.

Trình Hoan vẫn còn chưa đủ tuổi trưởng thành. Mẹ ruột vừa yếu đuối lại vừa là điểm yếu lớn nhất của cô bé. Nếu làm lớn chuyện này lên, e rằng chỉ chữa được phần ngọn chứ không trị được tận gốc. Thậm chí có khả năng sẽ phải nhận lại một trận đòn tàn nhẫn hơn, liên lụy đến cả người mẹ đáng thương.

Trình Hoan có quá nhiều điều phải lo sợ, nên mới chọn cách che giấu sự việc. Dù Nhạc Dư có khó chịu đến mấy, cũng chỉ có thể tôn trọng sự lựa chọn của cô bé mà thôi.

Cô không nói toạc ra sự thật mà chuyển hướng câu chuyện: “Tóm lại là, không thể báo cảnh sát được. Nếu không muốn tình hình trở nên tồi tệ hơn, cách tốt nhất là cô bé phải tạm thời rời khỏi gia đình đó, tránh xa được bạo lực dưới sự giúp đỡ của người khác, cho đến khi em ấy đủ tuổi và đủ khả năng để sống độc lập.”

Hoắc Tuân mặt không đổi sắc lắng nghe, sau đó nói đúng vào trọng tâm: “Và em chính là ‘người khác’ đó.”

Nhạc Dư do dự gật đầu, hỏi dò ý anh: “Anh thấy thế nào?”

Hoắc Tuân rửa tay sạch sẽ, lau khô rồi mới nói: “Em nói kế hoạch của em trước đi, em định giúp cô bé ấy thế nào.”

“Sau này trường sẽ tổ chức lớp học thêm vào thứ bảy hàng tuần. Em có thể gọi điện về nhà Trình Hoan, nói rằng em ấy cần phải học bù, như vậy sẽ giảm bớt cơ hội em ấy phải về nhà. Tuy nhiên, Trình Hoan đã từng nói, sở dĩ em ấy phải về nhà hai tuần một lần là vì tiền sinh hoạt phí. Cho nên em muốn…”

Hoắc Tuân tiếp lời cô: “Cho nên em muốn giúp đỡ em ấy một phần kinh phí, nhưng chỉ là một phần nhỏ thôi, phần còn lại em ấy phải tự mình giải quyết.”

Anh hiểu rất rõ tính cách của Nhạc Dư. Từ trước đến nay, cô luôn phân định rất rạch ròi với anh, đặc biệt là trong chuyện tiền nong. Căn cứ vào điều kiện kinh tế hiện tại của cô, cô chỉ có thể cung cấp một phần nhỏ tiền sinh hoạt phí cho Trình Hoan mà thôi.

Tuy cô lương thiện, nhưng không phải là thánh mẫu. Cô sẽ không bao giờ chặt đứt đường lui của bản thân chỉ vì muốn giúp đỡ người khác. Hơn nữa, cho người con cá không bằng dạy người cách câu cá.

Quả nhiên, Nhạc Dư nghe xong thì búng tay một cái “tách”, dang tay ôm chầm lấy anh: “Chao ôi, anh đúng là hiểu em nhất mà.”

Nhưng Hoắc Tuân lại không hề bị sự chủ động bất ngờ này của cô làm choáng váng: “Cô bé không thể nào ở trường mãi được. Nếu em muốn để cô bé tự kiếm tiền sinh hoạt phí thì chắc chắn em ấy sẽ phải ra ngoài làm thêm. Trường học lại kiểm soát việc ra vào rất chặt, nếu em ấy không về nhà… Em định để em ấy ở tạm bên căn hộ phố Hạnh Kiều sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận