Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ấu trĩ

Hoắc Tuân lập tức bắt được điểm mấu chốt trong lời nói của cô: “Thằng nhóc đó còn muốn mời em ăn cơm riêng nữa cơ á?”

“…” Nhạc Dư cảm thấy anh đúng là hết thuốc chữa rồi. Cô buông tay ra, bước về phía nhà vệ sinh, chẳng buồn quay đầu lại nói: “Hoắc Tuân, anh ấu trĩ quá đấy.”

Hoắc Tuân ấu trĩ cúi đầu nhìn hộp quà trong tay, rồi lại ngẩng đầu nhìn bóng lưng của Nhạc Dư vừa biến mất sau cánh cửa. Sau đó, anh trực tiếp mở bung hộp quà ra, đổ toàn bộ số sôcôla đủ màu sắc ở bên trong lên mặt bàn trà. Tuy chỉ có khoảng mười bốn, mười lăm viên, nhưng viên nào viên nấy đều được làm rất tinh xảo. Chỉ cần nhìn lớp giấy gói thôi cũng đã cảm thấy mùi vị chắc chắn không tệ. Có thể thấy người tặng quà đã suy nghĩ rất cẩn thận.

Hoắc Tuân lẩm bẩm: “Xanh xanh đỏ đỏ, mắt thẩm mỹ kiểu gì vậy.”

Khi Nhạc Dư bước ra từ phòng vệ sinh, cô đá phải cái hộp không ở dưới chân, trông thấy Hoắc Tuân không ngồi trên sô pha mà đang tựa vào bàn để bóc vỏ sôcôla. Một lớp giấy bạc sặc sỡ phủ kín thùng rác ở bên tay trái của anh, mà trong tay anh chỉ còn đúng hai viên kẹo.

“Sao anh ăn nhanh thế!?”

Hoắc Tuân cười lạnh, tiếp tục bỏ một viên vào miệng: “Ngày mai em nhớ nói cho cái thằng nhóc Lục Thương kia biết, toàn bộ số kẹo cậu ta tặng đều đã vào bụng bạn trai em rồi!”

Nhạc Dư dở khóc dở cười, đá đá đùi anh: “Nói anh ấu trĩ là còn khen anh đấy.”

Hoắc Tuân túm lấy mắt cá chân cô, “Hôm nay anh ăn nhiều như vậy mà còn chưa vận động đâu, thiếu chút nữa chết vì ngọt rồi đây này, em có muốn cảm thụ sâu sắc sự ấu trĩ của anh không?”

Trước khi ngủ, Nhạc Dư bôi kem dưỡng ẩm, đột nhiên nhớ tới sự kiện Cao Vân báo với cô trước lúc tan trường. Cô bò lên giường, dựa sát vào Hoắc Tuân, nói: “Hôm nay trưởng khối nói với em một chuyện.”

Cô thuật lại lời của Cao Vân, đoạn hỏi: “Anh thấy em có nên đi không?”

Hoắc Tuân liếc cô, đưa ra kết luận: “Thú vị thật.”

“Anh trả lời kiểu gì đấy?” Nhạc Dư trừng anh, “Anh chỉ cần nói xem em có nên đi hay không thôi.”

“Đi chứ, tội gì mà không đi? Em tới đó rồi tiện thể câu luôn một con cá lớn béo bở đi, tốt nhất là mang về nhà nuôi mấy ngày xem có thể ăn được vào bụng không.”

Lời này kỳ quái vô cùng, cứ như thể mang theo một cạm bẫy nào đó.

Nhạc Dư ngờ vực ngồi thẳng dậy, thử hỏi dò: “Vậy ý của anh là không nên hả?”

“Chậc, anh nghiêm túc đấy chứ.” Vẻ mặt Hoắc Tuân trở nên nghiêm trang, “Em đi đi, quen biết thêm nhiều người cũng tốt.”

Nhạc Dư cứ cảm thấy có chỗ nào là lạ, ngập ngừng nói đã biết, mãi cho đến ngày chủ nhật, cô mới thực sự hiểu vì sao anh lại khác thường như vậy.

Bữa cơm được đặt tại vườn Hải Đường trên đường Tây Hà.

Nhạc Dư chưa bao giờ tới đây, cho dù đã ra cửa từ sớm nhưng cô vẫn đến trễ vì ùn tắc giao thông. Đợi đến khi cô có mặt tại vườn Hải Đường, Cao Vân đã đợi cô gần mười phút.

“Xin lỗi chị, đường tắc quá ạ.”

Cao Vân dịu dàng cười nói: “Đường Tây Hà mà, không tắc mới là lạ.”

Chị quàng tay qua vai Nhạc Dư, “Đi thôi, vào thang máy rồi lên phòng 602 nào.”

“602?”

“602 làm sao?”

Cô vội vã xua tay: “Không có gì, không có gì ạ.”

Đúng lúc này, thang máy dừng ở tầng một, cô nghiêng người để Cao Vân vào trước, “Thang máy đến rồi chị ơi.”

Đề tài kia cứ thế bị bỏ qua.

Phòng 602 nằm ở cuối hành lang, Nhạc Dư đi song song với Cao Vân, trong đầu không ngừng ngẫm lại xem rốt cuộc bản thân đã từng nghe qua con số này ở nơi nào, nhưng nghĩ mãi vẫn không ra.

“Đến rồi.”

Nhạc Dư vô thức ngẩng đầu, ngay khi nhìn biển số phòng, cô chợt nhớ rốt cuộc mình đã nghe được con số 602 từ nơi nào.

Hoắc Tuân đã từng nói qua.

Ngay tối thứ sáu, sau khi vừa tắm xong, cô thấy anh tựa lên giường trò chuyện với người khác, con số 602 này từng xuất hiện trong miệng anh một lần.

Sẽ không trùng hợp như vậy chứ?

Nhân viên phục vụ đẩy cửa phòng ra, Nhạc Dư theo sau Cao Vân, mắt thoáng đảo qua, đã có hơn nửa số người đến. Cô lập tức nhìn thấy khuôn mặt mà chính mình quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn.

Hoắc Tuân thối tha, hèn gì đêm đó lại bảo cô tới câu cá lớn, hóa ra là tới để câu anh sao?

Đúng là không biết xấu hổ, còn dám tự nhận mình là một con cá béo bở!

Nhạc Dư bực mình, định trừng Hoắc Tuân một cái, song lại hiểu rằng bản thân phải có chừng mực. Kể từ khi cô bước vào phòng, anh vẫn giữ sắc mặt lạnh nhạt, chỉ liếc cô một cái rồi thôi, quả thực xem cô như không khí.

Bình luận (0)

Để lại bình luận