Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Trách nhiệm và Nghi ngờ

Sau đêm nồng nàn kỷ niệm năm năm, cuộc sống của Nhạc Dư và Hoắc Tuân lại quay về quỹ đạo thường nhật, nhưng dường như có thêm một sợi dây gắn kết vô hình, bền chặt hơn.

Hoắc Tuân, đúng như lời hứa “thượng vị”, đã âm thầm sắp xếp một công việc làm thêm cho Trình Hoan tại cửa hàng trà sữa của Cao Nhân Nhân, nằm ngay đối diện cổng sau trường Bắc Hoài. Cửa hàng đông khách, công việc tuy bận rộn nhưng môi trường khá tốt và an toàn. Nhạc Dư ban đầu có chút lăn tăn vì sự dính líu đến Nhiếp Sướng (bạn trai Cao Nhân Nhân và là chủ đầu tư), nhưng Hoắc Tuân trấn an rằng đó là lựa chọn phù hợp nhất cho Trình Hoan lúc này. Cô đành gật đầu.

Trình Hoan sẽ bắt đầu làm việc vào cuối tuần. Nhạc Dư cũng dự định cuối tuần sẽ về căn hộ nhỏ ở phố Hạnh Kiều để dọn dẹp và lấy thêm đồ đạc, tiện thể ở cùng Trình Hoan cho cô bé đỡ bỡ ngỡ.

Một buổi chiều, Nhạc Dư đang ngồi soạn giáo án trong văn phòng vắng người, cô chợt nhận ra đã bốn ngày Lục Thương không đến lớp. Cậu học sinh chuyển trường này dường như luôn mang đến cho cô những rắc rối nho nhỏ. Cô nhớ lại bữa tiệc ở Hải Đường Viên, nhớ vẻ mặt khó chịu của cậu khi thấy cô và Hoắc Tuân thân mật. Chẳng lẽ cậu giận dỗi nên nghỉ học? Nhưng lý do đó có vẻ quá trẻ con.

Dù không mấy thiện cảm với thái độ có phần bất cần của Lục Thương, nhưng trách nhiệm của một giáo viên chủ nhiệm không cho phép cô bỏ qua. Cô nhấc điện thoại bàn lên, bấm dãy số trong hồ sơ của cậu. Chuông reo hồi lâu mới có người bắt máy, giọng nói khàn đặc, yếu ớt.

“A lô?”

“Lục Thương, cô là cô chủ nhiệm đây.”

Đầu dây bên kia im lặng một lúc, chỉ có tiếng sột soạt của dép lê và tiếng nuốt nước ừng ực. “Cô gọi em… có chuyện gì thế ạ?”

“Em nghỉ học bốn ngày rồi mà không xin phép. Em bị ốm à?” Nhạc Dư cố giữ giọng bình tĩnh, nhưng không giấu được sự lo lắng.

“…Vâng, em sốt ba ngày rồi ạ.” Giọng cậu càng thêm khàn, pha lẫn chút tủi thân khó nhận ra.

Nhạc Dư quên luôn chuyện cậu nghỉ không phép. “Thế em đang ở bệnh viện hay ở nhà? Có ai chăm sóc không?” Cô biết cậu sống một mình.

“Em ở nhà… bên Vọng Sơn ạ.” Cậu ngập ngừng, rồi như thể lấy hết can đảm, nói thêm, giọng đầy vẻ cô đơn, “Bố mẹ em… bận lắm, coi như họ đi vắng hết rồi.” Lời nói dối vụng về trước kia giờ lại được cậu dùng như một cái cớ đáng thương.

Nhạc Dư mềm lòng. Dù sao cậu cũng chỉ là một đứa trẻ thiếu sự quan tâm. “Thôi được rồi. Lát nữa em nhắn địa chỉ cụ thể và triệu chứng bệnh cho cô. Tan làm cô sẽ mua thuốc mang qua cho em.”

“…Vâng ạ. Em cảm ơn cô.” Giọng cậu như nghẹn lại.

Cúp máy, Nhạc Dư thở dài. Cô nhìn màn hình điện thoại, tin nhắn gửi cho Hoắc Tuân vẫn chưa có hồi âm. Chắc anh lại đang họp. Cô day trán, cảm thấy vai trò chủ nhiệm lớp này thật nặng nề.

Bình luận (0)

Để lại bình luận