Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Suối nguồn và Ký ức

Cuối tuần, sau những ngày thi cử căng thẳng, Nhạc Dư cùng Hoắc Tuân đến khu nghỉ dưỡng suối nước nóng mới mở ở ngoại ô phía Đông. Nơi đây là sản nghiệp mới của nhà họ Hồ, nên không có gì ngạc nhiên khi người đón họ ở sảnh khách sạn chính là Hồ Đông Du, vẫn với phong cách màu mè và nụ cười khoa trương thường thấy.

“Tiểu Nhạc Nhạc!” Anh chàng giang tay định chào đón thì bị Hoắc Tuân chặn lại bằng một ánh mắt sắc lẻm. “Định ôm ai đấy?”

Nhạc Dư cũng nhanh chóng nép vào sau lưng Hoắc Tuân, nhăn mặt từ chối cái ôm quá nhiệt tình.

“Chậc chậc, phu xướng phụ tùy, hẹp hòi quá đấy!” Hồ Đông Du bĩu môi, quay sang giới thiệu cô gái xinh đẹp đứng cạnh: “Giới thiệu với hai người, đây là bạn gái tôi, Tôn Thiến.”

Tôn Thiến, cái tên Nhạc Dư đã nghe Hồ Đông Du nhắc nhiều lần, nhưng đây là lần đầu gặp mặt. Cô gái có vẻ ngoài dịu dàng, mắt to, mày ngài, khác hẳn vẻ phóng túng của bạn trai. Tôn Thiến chào hỏi Nhạc Dư trước rồi mới đến Hoắc Tuân, cử chỉ lễ phép và thân thiện khiến Nhạc Dư có cảm tình ngay lập tức. Hai cô gái nhanh chóng tìm được tiếng nói chung, trao đổi phương thức liên lạc trước khi về phòng.

Hồ Đông Du than thở tình bạn của phụ nữ đến nhanh như chớp, không bù cho Hoắc Tuân nhà anh, phải mất cả tháng mới được Nhạc Dư đồng ý kết bạn WeChat. Nhạc Dư lườm anh chàng: “Đấy gọi là ưu thế giới tính.”

Hai cặp đôi nhận hai phòng riêng biệt ở tầng một, có ban công nhìn ra khung cảnh núi non hữu tình. Trong lúc Hoắc Tuân sắp xếp đồ đạc, Nhạc Dư bước ra ban công hít thở không khí trong lành. Gió núi mang theo hơi ẩm mát lạnh, phía xa là biển cả mênh mông ẩn hiện sau những rặng cây xanh mướt.

“Hồ Đông Du khéo chọn chỗ thật,” cô trầm trồ.

Giọng Hoắc Tuân vọng ra từ trong phòng: “Là anh bảo cậu ta đặt đấy.”

Lại giở thói trẻ con tranh công. Nhạc Dư bật cười, không thèm chấp. Cô chống cằm nhìn xuống con đường nhỏ quanh co dẫn vào rừng, thỉnh thoảng có vài người khách ăn mặc thoải mái đi dạo ngang qua. Bất chợt, một người đàn ông mặc vest, đi giày da, dáng vẻ có phần lạc lõng lọt vào tầm mắt cô. Người này trông quen quen… Nhận ra đó là ai, nụ cười trên môi Nhạc Dư tắt ngấm. Trình Huân. Kẻ mà cô không muốn gặp chút nào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận