Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Gặp lại người không mong đợi

Sau bữa trưa nhẹ nhàng, bốn người cùng nhau đi dạo quanh khu nghỉ dưỡng, dự định tiêu cơm rồi sẽ đi ngâm suối nước nóng. Nhưng đời không như là mơ, ngay trước cửa khu spa, họ lại chạm mặt Trình Huân.

“A, chẳng phải Hoắc tổng và Hồ tổng sao? Trùng hợp quá!” Trình Huân tươi cười bước tới, ánh mắt lướt qua Hoắc Tuân và Hồ Đông Du rồi dừng lại trên người Nhạc Dư và Tôn Thiến, đặc biệt là Nhạc Dư, ánh mắt có phần dò xét và thích thú. Gã hoàn toàn phớt lờ người phụ nữ đi cùng mình, người mà Nhạc Dư đoán là bạn gái mới của gã.

Sau vài câu xã giao với hai người đàn ông, gã mới quay sang hai cô gái, giả vờ ngạc nhiên khi nhìn Nhạc Dư: “Vị mỹ nữ này là…”

Hồ Đông Du giới thiệu qua loa. Nghe đến tên “Nhạc Dư”, Trình Huân tỏ vẻ sực nhớ ra: “À, Nhạc tiểu thư, đã lâu không gặp. Vẫn xinh đẹp như ngày nào.”

Ký ức về lần gặp gỡ không mấy vui vẻ mấy năm trước chợt ùa về trong tâm trí Nhạc Dư. Đó là khi cô và Hoắc Tuân mới hẹn hò chưa lâu, họ tình cờ gặp Trình Huân ở sân tennis. Gã đề nghị đánh đôi, Hoắc Tuân nhìn cô thăm dò, thấy cô không phản đối mới đồng ý. Trận đấu kết thúc với phần thắng nghiêng về đội Hoắc – Nhạc, chủ yếu nhờ kinh nghiệm của Nhạc Dư nhỉnh hơn cô bạn gái đi cùng Trình Huân.

Sau trận đấu, Trình Huân nhìn Nhạc Dư với ánh mắt đánh giá, nói với Hoắc Tuân: “Hoắc tổng, kỹ thuật của ‘bạn’ anh được đấy.” Cách dùng từ đầy ẩn ý và coi thường khiến Hoắc Tuân khó chịu ra mặt. Anh vòng tay qua vai Nhạc Dư, nghiêm nghị giới thiệu: “Đây là bạn gái tôi, Nhạc Dư.”

Trình Huân cười nhạt, không chút bối rối: “Ồ, hóa ra là bạn gái Hoắc tổng. Chẳng trách lại ưu tú như vậy.”

Nhạc Dư ghét cay ghét đắng kiểu nói chuyện trơn như mỡ của gã, cô viện cớ đi thay đồ để tránh mặt. Nhưng khi cô đứng chờ Hoắc Tuân lấy xe ở cổng, Trình Huân lại lái chiếc xe thể thao hai chỗ đến gần, ghế phụ trống không. Gã cố tình đưa danh thiếp cho cô: “Nhạc tiểu thư lưu lại cách liên lạc, lần tới hai ta so tài nhé.”

Hai ta. Nhạc Dư lập tức hiểu ý đồ của gã. Cô từ chối thẳng thừng: “Kỹ thuật của tôi kém lắm, không dám bêu xấu trước mặt Trình tổng.”

Gã nhướng mày, lời lẽ càng thêm trơ trẽn: “Kỹ thuật do Hoắc tổng mài giũa chắc chắn đạt tiêu chuẩn của tôi. Hơn nữa, tôi không ngại ‘dạy lại’ học trò của người khác đâu.”

Nhạc Dư giận sôi máu, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh, lạnh lùng đáp trả: “Không cần đâu. Ngoài kia có nhiều người chờ được Trình tổng dạy dỗ lắm. Tôi đã có giáo viên tốt hơn rồi, không dám làm mất thời gian của Trình tổng.” Cô cố tình nhấn mạnh hai từ “giáo viên tốt hơn”, rồi nói thêm: “Bạn trai tôi sắp ra rồi đấy.”

Bị từ chối thẳng thừng và bị ngầm so sánh với đối thủ vừa thua mình, Trình Huân tức tối, ném danh thiếp xuống chân Nhạc Dư rồi lái xe đi mất. Cô nhặt tấm danh thiếp lên, ném thẳng vào thùng rác gần đó. Suy xét cái quái gì chứ!

Giờ đây gặp lại, hứng thú của Trình Huân với Nhạc Dư dường như lại trỗi dậy. Gã đã nghe phong thanh chuyện Hoắc Tuân có cô bạn gái lâu năm tên Nhạc Dư, nhưng không liên hệ được với cô gái mình từng có ý đồ tán tỉnh năm xưa. Gã thầm nghĩ, có thể ở bên một người như Hoắc Tuân lâu như vậy, cô gái này chắc chắn không đơn giản.

Nhạc Dư không biết những suy nghĩ đen tối trong đầu gã, nhưng bản năng mách bảo cô phải tránh xa người đàn ông này. Hoắc Tuân cũng nhận ra ánh mắt không đứng đắn của Trình Huân nhìn bạn gái mình. Anh kéo Nhạc Dư ra sau lưng, lịch sự nhưng kiên quyết: “Trình tổng định đi chơi bóng à? Chúng tôi muốn đi ngâm suối nước nóng, xin phép đi trước.”

“Được, hôm khác gặp nhé.” Trình Huân đáp, ánh mắt vẫn không rời khỏi Nhạc Dư.

Hoắc Tuân lập tức sầm mặt. Đợi đến khi đã đi xa, anh mới quay sang dặn dò Nhạc Dư, giọng nghiêm túc: “Sau này em mà gặp lại người này thì tránh xa anh ta ra nhé.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận