Chương 36

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 36

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lửa tình bùng cháy sau giận hờn (H)

Cơn giận dỗi qua đi, nhường chỗ cho sự thấu hiểu và một ngọn lửa tình yêu tưởng chừng đã nguội lạnh nay lại bùng cháy dữ dội hơn. Nhạc Dư chủ động rúc vào lòng Hoắc Tuân, bàn tay hư hỏng bắt đầu khám phá cơ thể rắn chắc của anh.

Hoắc Tuân khẽ rên lên, bắt lấy bàn tay cô, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô đầy ham muốn: “Em đang muốn gì?”

Nhạc Dư cười tinh nghịch, ánh mắt long lanh: “Muốn anh.” Cô nhổm người dậy, kéo áo ngủ trễ xuống vai, để lộ bờ vai tròn trịa và một phần khuôn ngực trắng nõn.

Hoắc Tuân không thể cưỡng lại sự mời gọi ấy. Anh lật người, đè cô xuống dưới thân, đôi môi tìm đến môi cô trong một nụ hôn cuồng nhiệt. Lưỡi anh khuấy đảo khoang miệng cô, cuốn đi mọi suy nghĩ, chỉ còn lại sự đê mê và khao khát.

Bàn tay anh luồn vào trong áo ngủ, vuốt ve làn da mịn màng, rồi tìm đến đôi gò bồng đảo căng tròn. Anh xoa nắn, trêu chọc hai nụ hồng đã sưng cứng, khiến Nhạc Dư ưỡn người, rên rỉ thành tiếng.

Quần áo nhanh chóng bị cởi bỏ, vứt bừa bãi xuống sàn. Hai thân thể trần trụi quấn lấy nhau trong ánh đèn ngủ mờ ảo. Hoắc Tuân ngắm nhìn cơ thể tuyệt mỹ của Nhạc Dư, từ làn da trắng sứ đến những đường cong quyến rũ, ánh mắt anh như lửa đốt.

Anh tách hai chân cô ra, vật nam tính nóng bỏng đã cương cứng đến cực đại cọ xát nơi cửa mình ẩm ướt. Nhạc Dư khẽ run lên, thúc giục: “Vào đi… em muốn anh…”

Hoắc Tuân không vội vàng. Anh cúi xuống, hôn lên vùng bụng phẳng lì của cô, rồi di chuyển xuống thấp hơn, chiếc lưỡi tinh quái bắt đầu khám phá vùng tam mật nhạy cảm. Anh liếm mút, trêu đùa hạt ngọc nhỏ xinh, khiến Nhạc Dư cong người, tiếng rên càng thêm mê loạn.

“A… Hoắc Tuân… đừng…” Cô cầu xin trong cơn khoái cảm dồn dập.

Anh ngẩng đầu lên, nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì dục vọng của cô, cười trầm thấp: “Gọi ông xã.”

Nhạc Dư xấu hổ cắn môi, nhưng khoái cảm từ phía dưới khiến cô không thể từ chối. Giọng cô lí nhí, run rẩy: “…Ông xã…”

Hai từ ấy như một liều thuốc kích thích, khiến Hoắc Tuân không thể kìm nén thêm nữa. Anh nâng hông cô lên, mạnh mẽ thúc sâu vào bên trong. Sự căng trướng và lấp đầy đột ngột khiến Nhạc Dư hét lên một tiếng sung sướng.

Vách huyệt ẩm ướt siết chặt lấy vật nam tính của anh, tạo nên sự ma sát nóng bỏng. Hoắc Tuân bắt đầu chuyển động, từ chậm rãi đến dồn dập, mỗi cú thúc đều mạnh mẽ và sâu lắng, như muốn đóng dấu chủ quyền lên từng tấc da thịt cô.

Nhạc Dư ôm chặt lấy tấm lưng rắn chắc của anh, móng tay bấu nhẹ vào da thịt. Cô hoàn toàn đắm chìm trong khoái cảm mà anh mang lại, tiếng rên rỉ không ngừng vang lên trong căn phòng tĩnh lặng.

Anh thay đổi tư thế, để cô nằm sấp xuống, nâng cao bờ mông tròn trịa. Anh tiến vào từ phía sau, góc độ này cho phép anh vào sâu hơn, chạm đến những điểm nhạy cảm nhất. Nhạc Dư rên lên từng tiếng đứt quãng, cơ thể run rẩy không ngừng.

Bàn tay anh vuốt ve tấm lưng mịn màng, rồi trượt xuống đôi gò bồng đảo đang rung lắc theo từng nhịp thúc. Anh bóp nhẹ, cảm nhận sự mềm mại và đàn hồi trong lòng bàn tay.

Cuộc yêu kéo dài, mãnh liệt và cuồng nhiệt. Cả hai như quên hết mọi thứ xung quanh, chỉ còn lại đối phương và những đợt sóng khoái cảm nối tiếp nhau. Khi Hoắc Tuân cảm nhận được cơn cực khoái đang đến gần, anh tăng tốc, những cú thúc cuối cùng mạnh mẽ và gấp gáp.

Nhạc Dư hét lên một tiếng cuối cùng, cơ thể co giật trong cơn cực khoái tột đỉnh. Hoắc Tuân cũng gầm lên một tiếng trầm khàn, giải phóng dòng tinh dịch nóng bỏng vào sâu bên trong cô.

Cả hai cùng thở dốc, mồ hôi chảy đầm đìa. Hoắc Tuân đổ gục xuống người Nhạc Dư, vùi mặt vào mái tóc mềm mại của cô. Sự im lặng bao trùm căn phòng, chỉ còn lại tiếng thở gấp gáp và nhịp tim đập loạn xạ của hai người. Giận hờn đã tan biến, chỉ còn lại tình yêu và sự hòa quyện nồng nàn sau cơn bão tình ái.

Bình luận (0)

Để lại bình luận