Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Vết xước vô hình

Lưng Nhạc Dư như có gai đâm khi đối diện với Hoắc Tuân đang gọi điện thoại ở phía sau sân khấu. Cô vội vã quay đi, tự nhủ người bắt chuyện dạo trước là Hồ Đông Du phóng đãng, còn Hoắc Tuân điềm tĩnh kia chắc hẳn chẳng lưu lại chút ấn tượng nào về cô gái quê mùa mặc sườn xám đứng đón khách hôm ấy. Giả làm người vô hình là cách an toàn nhất, cô tự trấn an, không phải vì chột dạ.

Cuộc điện thoại của anh chóng vánh, chỉ vài tiếng “Ừ”, “Được”, chẳng có thông tin gì đáng kể. Nhạc Dư khẽ thở phào, đôi tai đang vểnh lên cũng hạ xuống. Màn hình điện thoại sáng lên rồi lại tắt ngấm, cô lơ đãng lướt ngón tay, nhưng tâm trí vẫn không ngừng dõi theo tiếng bước chân phía sau, phán đoán xem anh sẽ đi về hướng nào.

Hoắc Tuân kết thúc cuộc gọi, bước vài bước rồi dừng lại trước tấm màn sân khấu màu đen dày nặng. Khoảnh khắc đối mặt thoáng qua lúc nãy chợt hiện về. Anh quay đầu, nhìn thấy dáng hình mảnh mai trong góc tối, tấm lưng quay về phía anh, tà váy màu nude xòe nhẹ dưới chiếc áo khoác len. Anh nhận ra đó là nữ MC vừa nãy trên sân khấu. Lớp trang điểm đậm khiến anh suýt không nhận ra. Anh khẽ nhếch môi, dù là sườn xám hay váy dạ hội, cô vẫn luôn nổi bật theo một cách rất riêng.

Phía sau lưng bỗng trở nên yên ắng. Nhạc Dư nơm nớp quay đầu lại, không một bóng người. Lòng nhẹ nhõm, nhưng một thoáng mất mát mơ hồ lại len lỏi. Quả nhiên, anh chẳng nhớ gì về cô.

Cô nghịch điện thoại mà chẳng tài nào tập trung nổi. Lấy giấy ăn thấm nhẹ khóe mắt, sợ làm nhòe lớp phấn dày cộp. Đúng là trang điểm đậm mới ăn ảnh, nhưng cảm giác nặng nề này thật khó chịu. “Làm MC khổ thật, không biết có nổi mụn không…” Cô đưa tay sờ trán, lẩm bẩm.

Một tiếng đồng hồ dài đằng đẵng trôi qua mới đến màn bế mạc. Tám MC lần lượt bước ra sân khấu. Nhạc Dư là người cuối cùng. Sau khi cứng nhắc đọc xong lời thoại được giao, ánh mắt cô theo bản năng quét về phía hai hàng ghế danh dự. Người nổi bật nhất đã rời đi.

“Nhạc Dư, nhà trường mời các MC và một số cựu sinh viên đi ăn tối đấy, em thay đồ nhanh lên.” Một đàn chị trong ban tổ chức thúc giục.

“A? Vâng.” Nhạc Dư mơ màng ôm lấy chiếc cặp, lòng trống rỗng, bất đắc dĩ đi theo. Bữa tối định mệnh ấy đã bện chặt hai đường thẳng song song Nhạc Dư và Hoắc Tuân lại với nhau, khởi đầu cho một mối duyên không lối thoát.

Tiếng hò reo vang dội trên sân vận động trường Bắc Hoài kéo Nhạc Dư về thực tại. Cuộc thi chạy tiếp sức của giáo viên đang vào hồi gay cấn. Cô khởi động cơ thể, thỉnh thoảng lại ngước nhìn về phía khán đài, nơi Hoắc Tuân đang ngồi. Bắt gặp ánh mắt anh đang dõi theo mình, sự căng thẳng trong cô vơi đi phần nào. Anh là phúc tinh của cô, cô muốn thắng cuộc đua này cho anh xem.

Nhưng đường đua luôn tiềm ẩn những bất ngờ. Đội Tự nhiên khối 11 của cô và đội Xã hội khối 12 đang bám đuổi quyết liệt. Vương Thận, đồng nghiệp chạy lượt trước cô, đã vượt lên dẫn trước. Nhạc Dư vào tư thế sẵn sàng. Nhưng ngay khi Vương Thận chỉ còn cách vài mét, một cú va chạm bất ngờ khiến cây gậy tiếp sức văng khỏi tay anh.

Nhạc Dư không kịp suy nghĩ, lao tới nhặt cây gậy. Bàn tay bị một giáo viên khác vô tình giẫm lên đau điếng, nhưng cô cắn răng chịu đựng, quay người dốc hết sức bình sinh lao về phía trước. Cô chạy như bay, vượt qua đối thủ chỉ trong tích tắc. Tiếng reo hò cổ vũ vang lên như sấm dậy, nhưng tai cô ù đi, chỉ còn mục tiêu duy nhất là vạch đích, là ánh mắt tự hào của Hoắc Tuân. Cô muốn lời khen, không phải sự an ủi. Phải thắng!

Trao cây gậy vào tay người chạy cuối cùng, Nhạc Dư theo quán tính chạy thêm vài bước mới dừng lại được. Tiếng hoan hô chiến thắng vang lên phía sau, cô không cần nhìn cũng biết kết quả. Lúc này, cơn đau nhói từ bàn tay mới ập đến. Ba đốt ngón tay đã rách da, rớm máu.

“Nước này cô ơi.” Một giọng nói quen thuộc vang lên. Lục Thương chìa chai nước khoáng về phía cô. Nhạc Dư nhận lấy, uống một hớp lớn, cổ họng khô khốc mới dịu đi phần nào. “Cảm ơn em.”

“Không có gì ạ.” Cậu chỉ về vạch đích, nụ cười rạng rỡ, “Cô ơi, mình thắng rồi.”

“Cô biết.” Nhạc Dư đáp chiếu lệ, vết thương ở tay khiến cô không còn tâm trạng vui mừng. “Cô vào nhà vệ sinh một lát. Lúc về em bảo lớp trưởng tập hợp các bạn lại nhé.”

Ánh mắt Lục Thương thoáng liếc về phía khán đài nơi Hoắc Tuân ngồi. “… Vâng.” Cậu đáp, giọng có chút gì đó khác lạ.

Trong góc khuất của tòa nhà dạy học vắng lặng, Nhạc Dư vừa rửa vết thương dưới vòi nước lạnh vừa xuýt xoa. Hoắc Tuân tìm đến, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng.

“Thấy em giỏi không?” Cô cố tỏ ra vui vẻ, né tránh vòng tay anh, “Toàn mồ hôi thôi, đừng ôm.”

“Đưa tay anh xem nào.” Giọng anh trầm xuống.

Nhạc Dư bĩu môi chìa bàn tay bị thương ra. “Không sao đâu, về bôi thuốc là khỏi.”

Anh nhẹ nhàng nâng tay cô lên xem xét, rồi khẽ ấn lên trán cô: “Đồ ngốc.”

“Chỉ ngốc thôi á?” Cô giả vờ bất mãn.

“Và còn rất tuyệt nữa.” Anh thở dài, kéo cô vào lòng mặc kệ mồ hôi, “Mồ hôi thì sao? Anh đã bảo em là trường hợp đặc biệt rồi mà.”

Nhạc Dư thấy bất an khi đứng giữa hành lang vắng. “Mình vào góc kia đi, an toàn hơn.”

Hoắc Tuân bật cười, kéo cô vào góc tường khuất. “Cứ như đang yêu đương vụng trộm ấy nhỉ.”

Nhạc Dư lườm anh: “Nghĩ hay đấy.” Bỗng nhiên, cô nhớ lại cảnh Lục Thương đưa nước cho mình.

Hoắc Tuân dường như đọc được suy nghĩ của cô, anh vuốt ve đôi mắt cô, rồi bất ngờ hôn lên khoảng giữa hai đầu lông mày: “Anh thấy em uống nước cậu ta đưa.”

“Chuyện bình thường thôi mà.” Cô thoáng chột dạ.

“Không hề.” Anh khẽ nhíu mày, bất ngờ đổi vị trí, ép cô dựa lưng vào bức tường lạnh lẽo. “Nhạc Nhạc, hé miệng.”

“Để làm gì?” Cô ngơ ngác làm theo. Ngay lập tức, đôi môi anh phủ xuống, một nụ hôn sâu, mãnh liệt và đầy chiếm hữu. Lưỡi anh càn quét khoang miệng cô, cuốn đi vị nước khoáng còn sót lại, thay vào đó là hương vị của riêng anh, nồng nàn và đầy mê hoặc. Nhạc Dư mềm nhũn trong vòng tay anh, níu lấy cổ áo vest của anh để giữ thăng bằng.

Và ngay lúc ấy, sau cánh cửa cầu thang cách đó không xa, một ánh mắt lặng lẽ chứng kiến tất cả.

Bình luận (0)

Để lại bình luận