Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đường Về và Chiếc Sim Bị Loại Bỏ

Chuyến bay từ Hồi Thành về Bắc Hoài chỉ kéo dài hơn một giờ. Lượt đi Nhạc Dư ngủ mê mệt, lượt về cô tựa đầu vào vai Hoắc Tuân, câu được câu chăng trò chuyện.

“Sắp Tết rồi anh nhỉ.” Cô khẽ nói.

“Ừ, còn hơn tháng nữa thôi.” Anh lật giở trang tạp chí, đáp lời.

“Nhanh thật đấy,” cô cảm thán, “Em sắp hai sáu tuổi rồi.”

Hoắc Tuân khẽ cười: “Ừ, giờ chuẩn bị là vừa.”

Mí mắt trái Nhạc Dư giật nhẹ, cô bật dậy theo phản xạ: “Chuẩn bị cái gì?”

Anh vừa định nói thì bị cô bịt miệng: “Đừng nói bây giờ, mất thiêng!”

Anh trừng mắt nhìn cô, cô càng bịt chặt. Anh đành bất lực gật đầu. Khi cô buông tay ra, anh thở dài: “Đã đoán được rồi thì còn quan tâm thiêng với không thiêng làm gì nữa.”

“…Em cứ quan tâm đấy.” Cô lại tựa vào vai anh, ngáp một cái dài, cơn buồn ngủ ập đến. Anh lặng lẽ hạ thấp vai để cô nằm thoải mái hơn.

Hoắc Tuân lặng ngắm gương mặt say ngủ của cô. Anh nghĩ đến những tin nhắn nhận được mấy ngày nay từ một số máy lạ. Mỗi ngày một tin, nội dung lặp đi lặp lại: tự giới thiệu là Trình Hoan, cảm ơn và bày tỏ mong muốn được gặp anh. Anh chưa bao giờ trả lời. Anh không hiểu sao cô bé lại có số cá nhân của anh, càng không hiểu sự kiên trì khó lý giải đó. Thời gian của anh không dành cho những người không liên quan. Trình Hoan, cô học trò mà Nhạc Dư từng hết lòng quan tâm, lại âm thầm làm những chuyện này sau lưng cô. Anh không có hứng thú với những mánh khóe vụng về ấy. Nếu không phải vì Nhạc Dư, anh đã chặn số từ lâu.

“Ngốc nghếch.” Anh khẽ thì thầm, véo nhẹ má cô.

Cô đang mơ màng, bị véo đau liền túm lấy tay anh cắn một cái rõ đau, rồi lại dụi đầu vào vai anh ngủ tiếp. Anh dở khóc dở cười nhìn dấu răng trên mu bàn tay. Cô không ngốc, chỉ là quá mềm lòng thôi.

Trên đường từ sân bay về nội thành. Điện thoại Hoắc Tuân không ngừng rung lên. Nhạc Dư lấy máy từ trong túi áo khoác của anh đưa cho, giọng bực bội: “Vừa về đến nơi đã bù đầu bù cổ rồi.”

Anh không vội nghe máy, xoa nhẹ vành tai cô: “Phải nuôi gia đình chứ, em thông cảm nhé.”

Mặt cô đỏ bừng, đẩy tay anh ra, quay mặt nhìn ra cửa sổ. Anh cười thầm, nhìn xuống màn hình điện thoại, lông mày lập tức nhíu lại. Lại là dãy số đó. Anh tưởng là Hồ Đông Du gọi báo cáo công việc. Anh nể tình chưa chặn số, nhưng xem ra không cần thiết nữa.

Anh tắt máy, tháo sim ra đưa cho trợ lý Sử ngồi ghế trước: “Làm lại cho tôi sim khác.”

Trợ lý Sử gật đầu, không hỏi nhiều.

Nhạc Dư nghe thấy, quay đầu lại thắc mắc: “Đổi sim? Sao lại đổi?”

“Dính virus rồi.” Anh đáp tỉnh bơ.

“Anh cứ đổi sim xoành xoạch thế làm sao em nhớ nổi số!” Cô than thở. Cô có thói quen không lưu tên trong danh bạ mà học thuộc số. Hoắc Tuân lại hay đổi số vì lý do bảo mật, lần nào anh đổi là cô lại khổ sở học thuộc lại từ đầu.

Nghe cô phàn nàn, Hoắc Tuân chợt nghĩ ra điều gì đó. Anh nhéo má cô: “Lần này học thuộc rồi nhớ kỹ trong đầu ấy, đừng ghi ra giấy nữa.”

“Sao vậy?”

Anh nhìn cô đầy ẩn ý: “Danh bạ ghi trên giấy, đôi khi cũng bị ‘trộm’ mất đấy.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận