Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Rạn Nứt và Lời Nói Cay Đắng

Mọi thứ dường như quay trở lại điểm xuất phát ban đầu, nhưng lại chẳng hề giống trước. Khoảng cách vô hình giữa Nhạc Dư và Trình Hoan ngày một lớn dần. Cô bé không còn tâm sự với cô về chuyện gia đình nữa. Ngoài giờ học, Trình Hoan dường như luôn bận rộn với những công việc làm thêm hay những mối quan hệ khác mà Nhạc Dư không hỏi tới. Có lẽ, đây mới đúng là mối quan hệ cô trò bình thường. Trình Hoan có cuộc sống riêng, còn Nhạc Dư cũng không có thời gian và trách nhiệm phải can thiệp quá sâu.

Cuối tuần là kỳ thi cuối kỳ. Nhạc Dư bận rộn với công tác coi thi, chấm bài, báo cáo tổng kết, đến thứ bảy cũng phải lên trường.

Sáng sớm, Hoắc Tuân hiếm hoi thấy cô dậy sớm vào cuối tuần. Anh quỳ một gối, cẩn thận giúp cô mặc chiếc quần tất dày giữ ấm. “Hôm nay trời lạnh lắm, nhiệt độ xuống âm đấy. Lên văn phòng nhớ bật máy sưởi.” Anh dặn dò, nhớ lại chuyện cô kêu ca máy sưởi văn phòng chập chờn mấy hôm trước.

“Em biết rồi. Hôm nay cả tổ Ngữ văn đều phải lên trường mà.” Cô đáp.

Anh mặc xong quần tất cho cô, vỗ nhẹ lên mông cô một cái đầy ẩn ý: “Xong việc gọi anh đến đón.”

“Không cần đâu. Anh về nhà nấu cơm chờ em đi. Em muốn ăn sườn xào chua ngọt.”

“Lại sườn xào chua ngọt?” Anh nhướng mày, cô đã ăn món này bốn ngày liên tiếp rồi. “Em không ngán à?”

Cô nghiêm túc suy nghĩ: “Chắc ăn thêm hai bữa nữa thì sẽ ngán.” Lúc đó, cô không hề biết, phải cả tháng sau cô mới được ăn lại món sườn yêu thích ấy.

Cuộc họp kéo dài đến giữa chiều. Nhạc Dư mỏi nhừ, vừa xoa bóp bắp chân vừa hỏi Dương Mai Mai: “Chia bài thi xong là hết việc rồi đúng không?”

“Chắc thế.” Dương Mai Mai cười mờ ám, “Tối qua làm gì mà trông phờ phạc thế?”

“Ngủ không đủ giấc thôi.” Nhạc Dư đáp qua loa.

“Hay là cậu sớm kết hôn rồi ở nhà chăm con cho khỏe,” Dương Mai Mai gợi ý, “việc gì phải vất vả thế này?”

Nhạc Dư lắc đầu: “Chưa nói đến chuyện có kết hôn được không, kể cả có kết hôn, sinh con xong, tôi vẫn sẽ đi làm. Hai chuyện đó đâu có mâu thuẫn.”

Dương Mai Mai bĩu môi: “Tôi thì khác. Cưới xong tôi ở nhà luôn cho sướng. Ngày nào cũng đối mặt với đám học trò này, tóc tôi rụng hết rồi.” Cô nàng liến thoắng, “Cậu vốn lười chảy thây ra mà còn cố đi làm, không thấy mệt à?”

“Mệt chứ.” Nhạc Dư cười trừ, không muốn tranh luận thêm. Chỉ mình cô hiểu, công việc này, dù mệt, lại là một phần khiến cô cảm thấy tự tin và độc lập hơn khi ở bên Hoắc Tuân.

Tan họp, Dương Mai Mai rủ Nhạc Dư đi ăn vặt ở cổng sau. Nhưng Nhạc Dư từ chối vì nhớ món sườn Hoắc Tuân hứa nấu. Cô thu dọn đồ đạc, rời văn phòng một mình.

Trời bắt đầu lất phất tuyết rơi. Nhạc Dư kéo cao cổ áo, đút tay vào túi, chậm rãi đi về phía cổng trường. Cô đi đường tắt qua khu ký túc xá, tiếng cười nói vọng ra từ các phòng khiến cô bất giác mỉm cười. Vài học sinh mặc thường phục đi lướt qua, hình như không nhận ra cô. Cô thầm vui, xem ra mình cũng chưa đến nỗi già.

Đến gần cổng trường, cô rút điện thoại gọi xe. Trong lúc đứng chờ ở phòng bảo vệ, ngắm những bông tuyết nhẹ rơi, cô bất ngờ nhìn thấy một bóng người quen thuộc.

Trình Hoan. Cô bé vẫn mặc chiếc áo khoác lông đen dày sụ quen thuộc, trên cặp sách treo con thỏ bông mà Nhạc Dư nhận ra là quà tặng của tiệm trà sữa Cao Nhân Nhân. Trình Hoan cúi gằm mặt, bước đi vội vã. Nhạc Dư đang phân vân có nên gọi cô bé lại không thì thấy Trình Hoan dừng lại trước một chiếc xe hơi sang trọng đang đỗ ven đường. Cô bé gõ cửa kính, nói chuyện vài câu với người bên trong rồi mở cửa ghế phụ, ngồi vào xe.

Ở bên Hoắc Tuân lâu năm, Nhạc Dư cũng biết chút ít về xe cộ. Chiếc xe kia thuộc dòng đắt tiền, giá trị không nhỏ. Chiếc xe chưa vội lăn bánh. Nhạc Dư nheo mắt, cố nhìn rõ biển số xe rồi nhanh chóng ghi lại vào điện thoại. Đúng lúc tài xế gọi đến báo xe đã tới. Cô bắt máy, lúc ngẩng đầu lên thì chiếc xe kia đã đi mất.

Một nỗi nghi hoặc dấy lên trong lòng Nhạc Dư. Rốt cuộc, Trình Hoan đang làm gì?

Bình luận (0)

Để lại bình luận