Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đoạn Tuyệt

Trình Hoan cắn chặt răng, gần như nghiến ra từng chữ: “Phải.”

Ngọn lửa hy vọng le lói cuối cùng vụt tắt. Trái tim Nhạc Dư hoàn toàn nguội lạnh. Cô đứng dậy, phủi nhẹ chiếc váy không hề nhàu nhĩ. “Trình Hoan, nếu gọi là ‘giúp đỡ’ mà phải gánh vác mọi rắc rối, giải quyết mọi vấn đề thay người đó, thì không phải là giúp, đó là trả nợ.”

“Em nói muốn thoát khỏi bố dượng, nhưng lại không muốn từ bỏ nguồn kinh tế ông ta mang lại. Em cảm thấy ly hôn, báo cảnh sát là bất khả thi, nhưng thực chất chỉ vì em sợ mình mất nhiều hơn được.”

“Nhiếp Sướng giúp em vì đó là một cuộc mua bán, có qua có lại. Còn cô giúp em, cô nhận lại được gì? Em phải hiểu, chuyện gì cũng cần công bằng. Cô là giáo viên của em, không phải quả hồng mềm mặc cho em nắn bóp.”

“Trình Hoan, cô không nợ em bất cứ điều gì.”

Từng lời, từng chữ của Nhạc Dư như tiếng chuông chùa vang vọng bên tai Trình Hoan, ong ong nhức nhối. Cơ thể nó như đông cứng lại, không thốt ra được nửa lời phản bác.

“Tiền viện phí hôm nay cô đã thanh toán. Đây là lần cuối cùng cô giúp em.” Nhạc Dư không muốn chờ đợi phản ứng của con bé nữa. Cô quay lưng, giọng nói đều đều nhưng ẩn chứa sự quyết tuyệt. “Con đường sau này, em hãy tự mình bước tiếp. Cô sẽ không can thiệp nữa.”

Lời nói ấy tựa như một bản án tử hình giáng xuống đầu Trình Hoan. Nó đột nhiên bật cười, tiếng cười khô khốc, lạc lõng giữa hành lang bệnh viện vắng lặng. Nước mắt vô thức lăn dài trên gò má bầm tím. “Hẳn là tôi nên thấy may mắn, vì người đánh tôi hôm nay không phải là cô giáo Nhạc.”

Bước chân Nhạc Dư khựng lại. “Em nói gì?”

Trình Hoan từ từ ngẩng đầu lên. Đôi mắt đỏ hoe, sưng húp, nụ cười méo mó trên môi chưa tan, vết rách bên mép miệng như một cái hố đen ngòm, sâu hoắm. “Cô… vẫn nên gọi điện hỏi bạn trai mình thì hơn.” Giọng nói của nó chứa đầy sự châm chọc và ác ý khó che giấu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận