Chương 63

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 63

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đêm Trắng và Lời Từ Chối Êm Đềm

Từ lúc sự việc xảy ra ở cổng trường đến khi đưa Trình Hoan vào viện rồi ngồi lại đây, Nhạc Dư như con quay quay tít mù, chẳng có lấy một giây ngơi nghỉ. Mãi đến khi bóng cô đổ dài cô độc trên hành lang vắng lặng, cô mới có thời gian mở điện thoại. Hơn hai mươi cuộc gọi nhỡ, mười tin nhắn ngắn, tất cả đều từ Hoắc Tuân.

Tin cuối cùng anh nhắn: Anh biết chuyện rồi. Em xử lý xong thì báo anh.

Phải rồi, Hoắc Tuân muốn biết chuyện gì ở Bắc Hoài này mà chẳng được, chỉ cần một cú điện thoại.

Nhạc Dư nhìn màn hình hồi lâu, rồi chậm rãi gõ: Em mệt rồi, ngủ trước đây, mai nói sau.

Anh trả lời ngắn gọn: Ngủ ngon.

Cô không trả lời lại. Cô cũng không đi ngủ. Cô ngồi thừ người trên chiếc ghế lạnh lẽo ở hành lang bệnh viện suốt đêm. Ánh đèn huỳnh quang nhợt nhạt chiếu lên khuôn mặt cô, làm nổi bật quầng thâm dưới mắt và vẻ mệt mỏi rã rời.

Vì cớ gì mọi chuyện lại thành ra thế này?

Cô ngẩn ngơ nhìn bàn tay mình. Dù lý trí mách bảo Trình Hoan đang cố tình khích bác, chia rẽ, dù lòng cô tuyệt đối tin tưởng Hoắc Tuân, nhưng hai câu nói đầy ẩn ý kia cứ lởn vởn trong đầu, dai dẳng như một bóng ma.

Tại sao Hoắc Tuân và Trình Hoan lại có liên hệ với nhau? Anh đã giấu cô chuyện gì?

Cô nghĩ mãi, nghĩ đến đau cả đầu. Cô nhận ra, hễ cứ dính dáng đến Hoắc Tuân, cô lại khó lòng giữ được sự bình tĩnh, khách quan vốn có. Nhưng dù đầu óc rối bời, cô chưa bao giờ có ý định nghi ngờ anh hay gọi điện chất vấn. Cô không muốn giải quyết vấn đề qua điện thoại, khi không thể nhìn thấy ánh mắt, không thể nghe trọn vẹn ngữ điệu của anh. Có quá nhiều yếu tố không chắc chắn, quá dễ gây hiểu lầm. Cô không muốn phá hủy sự cân bằng mong manh giữa hai người chỉ vì chuyện cỏn con này.

Còn về Trình Hoan, cô đã quyết định “từ bỏ” hoàn toàn.

Nhạc Dư bước ra khỏi tòa nhà bệnh viện, dừng lại trên bậc thềm. Bầu trời lúc bốn giờ sáng bắt đầu hửng lên một màu xanh trong trẻo, vài vệt mây trắng lững lờ trôi. Không khí lạnh và trong lành như viên kẹo bạc hà, hít một hơi sâu cũng đủ thấy tỉnh táo.

Nên về nhà thôi. Về căn hộ ở Vọng Sơn, chứ không phải nơi ở Hạnh Kiều. Ít nhất là trong thời gian này, cô không muốn quay lại đó. Nơi ấy gợi lên cảm giác không thoải mái.

Giờ cao điểm buổi sáng, Nhạc Dư phải đợi gần nửa tiếng mới bắt được taxi. Khi cô xuống xe trước cổng chung cư Vọng Sơn, chân trời đã nhuốm màu trắng bạc. Cả đêm không ngủ, thần kinh căng như dây đàn, nhưng khi nhìn thấy khu nhà quen thuộc, cô dần thả lỏng.

Cô ngáp một cái dài, nước mắt sinh lý làm nhòe đi tầm nhìn. Lơ đãng đảo mắt qua cổng bảo vệ, cô chợt thấy một bóng dáng quen thuộc. “Lục Thương?”

Người thanh niên đang đứng co ro vì lạnh giật mình quay lại. “…Cô?” Cậu cũng ngáp theo cô một cái rõ to, rồi vội dụi mắt cho tỉnh táo. “Cô ơi, cô không sao chứ?”

“Sao em lại ở đây?” Nhạc Dư ngạc nhiên.

“Em đợi cô ạ.” Lục Thương đáp, giọng hơi ngượng ngùng.

Chuyện của Trình Hoan nhanh chóng lan khắp trường. Lớp 11-6 như rắn mất đầu. Lục Thương lo lắng cho Nhạc Dư, nhưng không dám đến bệnh viện tìm vì sợ cô không vui, cũng không biết địa chỉ nhà cô, đành ôm cây đợi thỏ ở đây. Ai ngờ đợi cả đêm.

“Em đứng đây đợi cô suốt từ tối qua đến giờ á? Trời lạnh thế này!” Nhạc Dư hoảng hốt.

Lục Thương vội gãi đầu: “Không ạ, em mới ra đây nửa tiếng thôi. Trước đó em đợi trong siêu thị bên đường ạ.”

“Thế còn đỡ ngốc.” Nhạc Dư thở phào, rồi bĩu môi, “Đi, cô mời em ăn sáng.”

Trong siêu thị ấm áp, Nhạc Dư cởi khăn quàng, cùng Lục Thương ngồi xuống chiếc bàn cạnh cửa sổ. Bữa sáng nóng hổi xua tan cái lạnh và sự mệt mỏi.

“Sao em biết cô ở đây?” Nhạc Dư vừa ăn vừa hỏi.

Lục Thương không giỏi nói dối, tai đỏ bừng lên vì căng thẳng. “Em… tình cờ thấy cô vài lần, nhưng không dám gọi ạ.”

“Em mà cũng có lúc không dám gọi cô cơ à?” Nhạc Dư cười trêu, nhưng không hỏi sâu thêm. Cô day thái dương, “Lục Thương, tâm trạng cô hôm nay không tốt lắm. Ăn sáng xong ai về nhà nấy ngủ một giấc nhé.”

Lục Thương đang định cắn miếng sandwich thì khựng lại. Cậu buông tay, vẻ ngượng ngùng biến mất, thay vào đó là sự nghiêm túc hiếm thấy: “Cô thích Trình Hoan đến vậy ạ?”

Hoắc Tuân cũng từng nói thế. Nhạc Dư nhìn cậu ngạc nhiên: “Rõ đến thế sao?”

Lục Thương nhìn thẳng vào mắt cô, gật đầu chắc nịch: “Vâng, rõ lắm. Rõ đến mức… em muốn chăm chỉ học để giành hạng nhất.”

Lời nói tuy vòng vo, nhưng Nhạc Dư hiểu ngay ý cậu. Cô khẽ thở dài, dời tầm mắt ra ngoài cửa sổ. “Em thông minh mà, chỉ cần cố gắng, hạng nhất không khó.”

Ánh sao trong mắt Lục Thương vụt tắt. Nhìn hình ảnh phản chiếu của cậu qua ô cửa kính, Nhạc Dư lại thấy vẻ mặt đáng thương đã khiến cô mềm lòng không biết bao nhiêu lần. Nom vô tội biết bao.

Lần này, Nhạc Dư lại từ chối lời đề nghị đưa về của Lục Thương. “Lần trước em bảo có qua có lại nên huề. Lần này em mà đưa cô về nữa thì thành ra nợ nần không dứt mất.”

Lục Thương hết lý do, đành xua tay: “Vậy cô về trước đi ạ.”

Nhạc Dư nhìn cậu đầy ý vị, rồi bật cười: “Bạn học Lục Thương đã tôn sư trọng đạo thế thì cô nhận, cô đi trước nhé.”

Lục Thương không cười nổi: “Vâng, cô đi đi ạ.”

Nhưng khi cô vừa đi được vài bước, cậu lại gọi giật lại: “Cô ơi.”

Nhạc Dư khụt khịt quay người: “Sao thế?”

“Ngày mai cô có rảnh không ạ? Thấy tâm trạng cô không tốt, em muốn đưa cô đi giải khuây.”

Nhạc Dư im lặng suy nghĩ hồi lâu, lâu đến mức Lục Thương tưởng cô sắp từ chối. Cuối cùng, cô đáp: “Được, mai cô rảnh.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận