Chương 64

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 64

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: An Ủi và Ranh Giới Mong Manh

Sau cuộc gặp gỡ ngắn ngủi với Lục Thương, Nhạc Dư về nhà ngủ một mạch đến tận chín giờ tối. Cơn đói cồn cào đánh thức cô dậy. Cô lết vào bếp, nhai tạm hai lát bánh mì gối rồi mới thấy tỉnh táo đôi chút. Cô cầm điện thoại, gọi cho Hoắc Tuân.

Đầu dây bên kia có tiếng lật sách sột soạt. “Anh đang bận à?”

“Cũng không hẳn.” Hoắc Tuân khép sách lại. “Sao giờ em mới dậy? Ăn gì chưa?”

“Em tỉnh vì đói, vừa ăn tạm bánh mì rồi.” Nhạc Dư rót một cốc nước lọc.

Anh khẽ “xùy” một tiếng tỏ vẻ không hài lòng. “Lát anh gọi đồ ăn cho em, để ý điện thoại nhé.”

Trong lòng cô ấm áp lạ thường. “Em biết rồi.”

Hoắc Tuân dặn dò thêm vài câu về chuyện ăn uống rồi mới quay lại vấn đề chính: “Có chuyện gì muốn kể anh nghe không?” Anh biết thói quen của cô, có chuyện gì cũng tìm anh đầu tiên.

“Có chứ, nhiều lắm.” Sau một giấc ngủ dài, Nhạc Dư đã bình tĩnh và minh mẫn hơn nhiều. “Hôm qua em đưa Trình Hoan đến bệnh viện. Con bé ngả bài với em rồi. Bọn em… coi như xong.” Cô kể lại cuộc đối thoại căng thẳng hôm qua, cố tình bỏ qua hai câu nói cuối cùng đầy ẩn ý của Trình Hoan.

“Sao lại là xong?” Hoắc Tuân nhíu mày, anh không hiểu ẩn ý sâu xa trong lời cô. “Nhạc Nhạc, con bé chỉ là học sinh của em thôi.”

“Con bé chỉ là học sinh của em thôi.” Câu nói này Hoắc Tuân đã nhắc đi nhắc lại nhiều lần, nhưng phải đến tận bây giờ, Nhạc Dư mới thực sự nghe lọt tai. Cô hắng giọng: “Là do lúc trước em nhìn nhầm người.”

Hoắc Tuân không muốn cô tự trách: “Không phải em nhìn nhầm người, mà là em quá dễ mềm lòng. Con bé thì lại khéo léo lợi dụng điều đó, đến cuối cùng còn quay sang trách em chưa đủ tốt. Là lòng tham của nó ngày càng lớn, chứ không phải cái tâm ban đầu của em thay đổi.”

Lời nói của anh như liều thuốc an thần, xoa dịu mọi tổn thương và thất vọng trong lòng cô. Người khác có nói bao nhiêu lời khuyên giải cũng không bằng một câu an ủi đúng chỗ của anh. Lỗ hổng trong tim cô dường như được lấp đầy. “Cưng à, cảm ơn anh.”

“Ha ha!” Hoắc Tuân bật cười thành tiếng. “Anh thích hành động thực tế hơn là lời cảm ơn suông.”

Nhạc Dư sờ vành tai nóng rực, vội lảng sang chuyện khác: “Dù sao thì em cũng có trách nhiệm gián tiếp trong chuyện của Trình Hoan và Nhiếp Sướng. Mấy hôm nữa em sẽ hẹn Cao Nhân Nhân ra nói chuyện, coi như kết thúc việc này.”

“Để trả cái ân tình hôm trước hả?”

“Ừm.” Nhạc Dư không muốn Hoắc Tuân can thiệp quá sâu. “Thực ra còn một chuyện nữa, nhưng em muốn gặp trực tiếp nói chuyện với anh hơn. Bao giờ anh về?”

Hoắc Tuân lật xem lịch trình: “Khoảng ba tuần nữa.”

“Lúc đó là Tết rồi còn gì…” Sang năm mới cô phải về Hồi Thành.

“Anh sẽ cố gắng về trước Tết.” Hoắc Tuân hứa.

“Được.” Tâm trạng Nhạc Dư lại chùng xuống. Nhớ đến Lục Thương, cô nói thêm: “Đúng rồi, ngày mai em có việc ra ngoài, ban ngày chắc không rảnh. Tối mình video call nhé.”

“Việc gì thế?”

Nhạc Dư cười bí hiểm: “Đi chuẩn bị một món quà ‘đáp lễ’ cho anh.” Một món quà lớn, nhắm thẳng vào hai câu nói cuối cùng của Trình Hoan.

Lục Thương thường tìm đến các quán game ồn ào mỗi khi không vui. Nhưng hôm nay, vì muốn tỏ ra trưởng thành trước mặt Nhạc Dư, cậu quyết định chọn một cách giải khuây khác: cùng cô đi dạo và ăn vặt.

“Ăn hết cả con phố này á?” Nhạc Dư ngạc nhiên nhìn dãy hàng quán san sát, đông đúc.

Lục Thương gật đầu chắc nịch: “Trên mạng bảo không có chuyện gì mà ăn uống không giải quyết được. Một chầu không xong thì mình làm hai chầu.” Cậu đã tìm hiểu rất kỹ.

Từ ngày hẹn hò với Hoắc Tuân, Nhạc Dư gần như đoạn tuyệt với đồ ăn vặt lề đường. Ngay cả trà sữa cũng bị anh kiểm soát chặt chẽ. Nhưng hôm nay, tâm trạng không tốt, lại có “đồng minh” nhiệt tình rủ rê, cô không thể từ chối sức hấp dẫn của những món ăn vặt thơm lừng, dù biết có nguy cơ đau dạ dày. “Vậy thì chén thôi! Lâu lắm rồi cô cũng chưa ăn.”

Lục Thương thầm thở phào nhẹ nhõm.

Sức ăn của Nhạc Dư không hề yếu, nhưng các món ăn vặt thì vô vàn. Mới đi được nửa con phố, cô đã cảm thấy no căng. “Thôi cô no rồi.”

Lục Thương nhìn bát oden còn phân nửa trong tay cô: “Cô không ăn thêm chút nữa sao?”

“Ăn no quá sẽ béo mất.” Nhạc Dư vỗ bụng.

“Cô có béo đâu. Ăn thêm đi cô.”

“Phòng bệnh hơn chữa bệnh mà.” Nhưng mùi oden thơm lừng từ bát Lục Thương đang cầm khiến cô nuốt nước bọt. Cô xấu hổ sờ mũi: “Chắc… cô vẫn ăn thêm được một chút.”

Lục Thương mỉm cười. Nụ cười rạng rỡ, mắt cong cong như vầng trăng khuyết, môi hồng răng trắng. Cậu trông rất điển trai khi cười. Nụ cười ấy lan sang cả Nhạc Dư, khiến tâm trạng cô tốt hơn hẳn, cơn thèm ăn cũng quay trở lại.

Thời tiết hôm nay đẹp lạ thường, nắng vàng ấm áp xua tan cái lạnh giá của mùa đông. Hai cô trò ngồi trên chiếc ghế đá ở cuối phố ăn vặt, lặng lẽ thưởng thức bát oden nóng hổi. Không ai nói gì, nhưng bầu không khí lại không hề gượng gạo.

Khi bát oden chỉ còn lại đáy, Nhạc Dư ngồi thẳng dậy, đặt bát sang một bên. “Cô no thật rồi.”

Lục Thương cũng ngừng ăn theo cô. Cậu ăn không phải vì đói, mà đơn giản chỉ vì muốn ăn cùng cô. “Cô ơi, cô thấy vui hơn chưa ạ?”

Nhạc Dư gật đầu, không nói gì, ánh mắt lơ đãng nhìn dòng người qua lại. Lục Thương không hiểu họ có gì đáng nhìn, cậu chỉ thấy cô rất thích ngẩn người như vậy, lặng lẽ, trầm ngâm. Giây phút ấy, cô trông thật xinh đẹp, khuôn mặt nghiêng tĩnh lặng và dịu dàng như nước.

Nhạc Dư biết ánh mắt Lục Thương vẫn chưa rời khỏi mình. Cô đột ngột quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt bối rối và khuôn mặt đỏ bừng của cậu. Điều đó càng làm cô thêm kiên định với quyết định của mình.

“Lục Thương, cô và bạn trai đã yêu nhau được năm năm rồi.” Giọng cô nhẹ nhàng nhưng rõ ràng. “Cô rất yêu anh ấy, và chưa bao giờ nghĩ đến chuyện chia tay.”

Cô nhìn thẳng vào mắt cậu: “Em hiểu ý cô không?”

Khoảnh khắc ấy, trái tim Lục Thương như hẫng đi một nhịp. Cậu chợt nhận ra, sự dịu dàng đôi khi lại là vũ khí sắc bén nhất, vô tình nhất, và cũng chí mạng nhất.

Bình luận (0)

Để lại bình luận