Chương 74

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 74

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tan Chảy (H)

Sau cơn thủy triều mãnh liệt bên khung cửa kính lạnh lẽo, dư vị ái tình vẫn còn vương vấn nồng nàn. Nhạc Dư khóc nức nở, chẳng phải vì tủi thân mà bởi cơn cực khoái dâng trào quá đỗi mãnh liệt, cuốn phăng đi mọi phòng bị. Chiếc cà vạt che mắt đã rơi xuống từ lúc nào.

Hoắc Tuân rút giấy ăn, dịu dàng lau đi những vệt tinh dịch còn vương trên cơ thể mềm mại của cô, nhưng dấu vết của cuộc yêu cuồng nhiệt đâu dễ dàng xóa sạch chỉ bằng vài tờ giấy mỏng manh. Anh vứt đi những tờ giấy đã thấm đẫm, cúi xuống định bế cô lên, thấy đôi mắt cô vẫn còn ngấn lệ, vừa như ngây dại vừa như hờn dỗi, lòng anh mềm nhũn. “Anh sai rồi.” Giọng anh trầm khàn, mang theo chút áy náy chân thành.

Nhạc Dư sụt sịt, lắp bắp hỏi lại, như muốn xác nhận điều vừa nghe. “Anh… anh sai ở đâu cơ?”

Hoắc Tuân nghiêm túc nhìn sâu vào mắt cô, tự kiểm điểm. “Anh sai vì đã không kiềm chế được bản thân, không để ý đến nỗi sợ của em.”

“…” Đôi mắt ướt át của Nhạc Dư ngơ ngác nhìn anh đăm đăm. Thật lâu sau, cô mới khẽ giang tay, giọng mũi nghèn nghẹn. “Ôm em đi tắm.”

Hoắc Tuân bật cười nhẹ nhõm, bế bổng cô lên. “Sẽ không có lần sau đâu.”

Nhạc Dư dụi đầu vào lồng ngực rắn chắc của anh, cái mũi nhỏ nhắn khẽ nhăn lại, cô cắn nhẹ lên bờ vai anh như một chú mèo con hờn dỗi. “Còn lâu em mới tin.” Bởi vì cô biết, rồi chính cô cũng sẽ lại bị cuốn theo sự cuồng nhiệt của anh mà thôi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận