Chương 79

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 79

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Món Quà Vô Giá và Lời Hứa Tương Lai

Hoắc Tuân quyết định ở lại Hồi Thành ăn Tết cùng Nhạc Dư. Cô có chút lưỡng lự. “… Gia đình anh không nói gì à?”

“Bố mẹ biết anh qua đây tìm em rồi.”

Nhạc Dư càng thêm căng thẳng. “Lỡ hai bác có ấn tượng xấu với em thì sao?”

Hoắc Tuân xoa đầu cô, trấn an. “Không đâu. Bố mẹ rất tôn trọng quyết định của anh.”

Nhưng Nhạc Dư vẫn cảm thấy mình đã gây họa lớn. Càng yêu Hoắc Tuân, cô càng để tâm nhiều hơn đến thái độ của gia đình anh đối với mình. Cô sợ họ nghĩ cô không hiểu chuyện, Tết nhất lại giữ khư khư con trai họ bên mình.

“Thật sự không sao đâu mà,” Hoắc Tuân ôm cô vào lòng, “Anh đến đây cũng là để ra mắt ‘bố mẹ vợ’. Chuyện tốt như thế, bố mẹ anh ủng hộ lắm.”

“Bố mẹ vợ?” Nhạc Dư nghe anh gọi tự nhiên như vậy thì ngẩn người, không biết nói gì.

Anh nhướng mày, cố tình thở dài. “Xem ra anh đến không đúng lúc rồi…”

“Không phải!” Nhạc Dư vội ngắt lời anh. Cô cúi đầu, giọng lí nhí. “Anh đến rất đúng lúc. Em mà dẫn anh về thì bố mẹ sẽ không trách em Giao thừa bỏ nhà đi nữa.”

Vấn đề coi như được giải quyết. Hoắc Tuân hôn lên chóp mũi cô. “Hình như em còn chưa đòi quà sinh nhật của anh nhỉ.”

Nhạc Dư nhìn anh chân thành. “Anh chính là món quà tốt nhất rồi.”

“Khéo nói quá.” Anh cười, nhưng vẫn lấy ra một chiếc túi hồ sơ từ trong vali đưa cho cô. “Em mở ra xem đi.”

“Cái gì vậy?” Nhạc Dư tò mò nhận lấy, rút tập tài liệu bên trong ra. Càng đọc, mắt cô càng mở lớn vì kinh ngạc. Cô ngẩng phắt lên nhìn anh, giọng không tin nổi. “Hoắc Tuân?”

Anh nghịch nghịch lọn tóc mai của cô, cười thản nhiên. “Thích không?”

Nhạc Dư chớp mắt, vội nhét tập tài liệu lại vào túi, trả về phía anh. “Thứ này… quá quý giá.” Đó là giấy tờ sở hữu một căn hộ cao cấp ở Tây Thành!

Hoắc Tuân không nhận lại. “Nó là của em. Nếu thứ này mà đã gọi là quý giá, thì có lẽ bình thường anh làm chưa đủ tốt.”

“Anh nói linh tinh gì thế!” Nhạc Dư rơi vào thế khó xử. “Đây là cả một căn hộ chứ có phải món đồ chơi đâu!” Tây Thành nổi tiếng đắt đỏ, chỉ lướt qua diện tích thôi cô đã thấy choáng váng rồi.

Ánh mắt Hoắc Tuân tối lại, giọng anh trở nên nghiêm túc hơn. “Nhạc Dư, anh nói thẳng nhé. Giữa chúng ta không cần phải rạch ròi đến thế. Nếu đến tận bây giờ em vẫn cố chấp tính toán chi li với anh, anh sẽ rất buồn.”

Nhạc Dư siết chặt túi hồ sơ. “Em không có ý đó…”

“Vậy thì em nhận đi.” Giọng anh mềm lại, anh nhéo nhẹ má cô. “Chủ cũ tiếc nhất là khu vườn hoa đó. Trợ lý Sử đã tốn không ít công sức mới thương lượng mua được nó đấy. Em không thể phụ lòng cậu ấy được.”

Nhạc Dư im lặng hồi lâu, đấu tranh nội tâm. Cuối cùng, cô mím môi, giọng mếu máo hỏi. “Chăm sóc vườn… có khó không anh?”

Hoắc Tuân nghe vậy thì mặt mày giãn ra, ôm chầm lấy cô hôn tới tấp. “Đừng lo, anh sẽ thuê người.”

“Nhưng mình không thường xuyên ở đó, cứ thấy… lãng phí thế nào ấy.”

“Trước đây em chẳng bảo không chê nhà nhiều còn gì? Sao giờ lại lưỡng lự?” Anh ngừng lại một chút, giọng trầm ấm. “Em từng nói em thích thời tiết ở Tây Thành, muốn sống trong một căn nhà lớn có vườn hoa. Anh đều nhớ cả.”

Nhạc Dư vùi mặt vào cổ anh, cố gắng kìm nén những giọt nước mắt đang chực trào. “Bảo bối, sao anh tốt với em thế.”

Anh trêu cô. “Giờ em mới biết à?”

Lồng ngực Nhạc Dư rung rung, vừa muốn khóc lại vừa muốn cười. Cô mút nhẹ vùng da gần tai anh, giọng nghẹn ngào. “Biết từ lâu rồi.”

Đúng lúc đó, tiếng pháo hoa nổ vang rộn rã ngoài cửa sổ, chào đón khoảnh khắc năm mới sang. Nhạc Dư nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm và sự vững chãi từ người đàn ông đang ôm mình. Người đàn ông tuyệt vời này, là của cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận