Chương 12

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 12

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau này, Chu Hạ chuyển trường. Cô mới hối hận, vì sao ngày đó mình không mặt dày hơn một chút.

*

Chu Hạ nhìn dự báo thời tiết. Trời trong xanh, thích hợp ra ngoài.

Băng gạc đã được tháo. Vết sưng cũng giảm đi nhiều.

Mấy hôm nay, cô đều nhờ Linh An đưa đi thay thuốc. Cô không thể mặt dày nhờ Đường Tốn.

À, cũng không hẳn.

Cô vừa đọc xong cuốn “Một trăm lẻ tám chiêu theo đuổi nam thần”. Dù nội dung chỉ có mười chiêu, nhưng cô rất tâm đắc.

Trong đó có chiêu: Lạt mềm buộc chặt.

Không thể quá chủ động, cũng không thể quá bị động.

Chu Hạ cố nhịn năm ngày không liên lạc. Cuối cùng, anh cũng gọi.

Đường Tốn hỏi thăm mắt cá chân của cô, còn xin lỗi vì bận rộn không đưa cô đi tái khám được.

Chu Hạ nghe mà khóe miệng muốn ngoác đến mang tai. Cô đè nén niềm vui: “Gần khỏi rồi. Mà là do em bất cẩn, anh không cần xin lỗi.”

Đường Tốn ở đầu dây bên kia bật cười. Trái tim Chu Hạ mềm nhũn.

“Mắt cá chân không sao thì tốt rồi.”

Sau khi cười xong, Chu Hạ xoắn xuýt: “Hôm nay… anh có rảnh không?”

Cô nghe thấy tiếng lật giấy. “Có. Năm giờ chiều anh chơi bóng rổ ở sân sau Thị trấn Đại học.”

“Vậy năm rưỡi em qua tìm anh. Em muốn mời anh ăn cơm, cảm ơn anh hôm trước.”

Đường Tốn không từ chối: “Ừm, được.”

Vì không muốn đến muộn, Chu Hạ đi sớm cả tiếng đồng hồ.

Nửa đường, chiếc taxi cô đang đi bị một chiếc xe khác đụng vào đuôi.

Không nặng không nhẹ, nhưng tài xế nhất quyết xuống xe giải quyết. Anh ta quay sang cô: “Cô gái, cô xuống xe ở đây được không?”

Chu Hạ: “… Được rồi.”

Cô lẻ loi đứng bên đường, mờ mịt. Sao mình lại đen đủi thế này.

*

Nghỉ giữa hiệp.

Đường Tốn hất mái tóc ướt đẫm mồ hôi, liếc đồng hồ. Đã sáu giờ.

Lộ Chước ném cho anh chai nước. Anh bắt lấy, nhưng không uống, mi tâm nhíu lại.

“Sao thế?”

“Mệt.”

Lộ Chước nhìn anh như quái vật: “Chơi chưa được một tiếng đã mệt? Đùa tôi à?”

Đường Tốn không trả lời, uống một hơi hết nửa chai nước.

“Tôi nói này,” Lộ Chước huých tay anh. “Cậu cứ nhìn đồng hồ làm gì thế?”

“Cậu cứ nhìn tôi nhìn đồng hồ làm gì?”

Lộ Chước: “… Tôi thấy cậu hơi nóng nảy. Không phải hẹn con gái đấy chứ?”

Đường Tốn im lặng.

“Bị tôi nói trúng rồi à? Có phải cô gái Trang Hà nhắc đến hôm trước không?”

Đường Tốn vẫn im lặng.

“… Đường Muội Tao (sôi sục ngầm), cậu đúng là muội tao.”

Lộ Chước vứt chai nước rỗng: “Chơi tiếp không?”

“Chơi.”

Đường Tốn vừa đứng dậy, Lộ Chước đã la lên từ phía sau: “Này Muội Tao, có mỹ nữ kìa!”

Lộ Chước là kẻ lớn lên trong nhung lụa, miệng lưỡi dẻo quẹo. Trong mắt anh ta, cứ không phải đàn ông thì đều là mỹ nữ.

Đường Tốn mặc kệ. Lúc anh cầm bóng rổ, liếc mắt qua… Anh cũng sững lại.

Lộ Chước gào lên: “Đúng là mỹ nữ! Mười điểm! Cậu thấy không… Á, cậu đang nhìn. Ôi chao, cậu đúng là muội tao mà!”

“Đừng chạy, cẩn thận chân.” Đường Tốn nói.

Lộ Chước trợn mắt: “Mắt nào của cậu thấy tôi chạy?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận