Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cấp ba ư… Trái tim Chu Hạ khẽ nhói lên.

Quán ăn tuy bé, nhưng đông nghẹt. Tiếng người nói, tiếng xì xèo của dầu mỡ, tiếng bát đũa va vào nhau tạo nên một không khí ồn ã nhưng đầy sức sống.

Hai người phải đợi đúng nửa tiếng mới có bàn.

Trong lúc chờ, họ lôi điện thoại ra chơi “Bạn vẽ tôi đoán”.

“Cái của nợ này rốt cuộc là cái gì?” Đường Tốn cau mày nhìn màn hình.

“Không được nói!” Chu Hạ lấy tay che điện thoại, cười khúc khích. “Anh phải nhìn nét vẽ của em mà đoán.”

Đường Tốn nhìn bức tranh nguệch ngoạc khó có thể gọi là một con chim, câm nín. Anh gõ bốn chữ: Đại bàng giương cánh.

Chu Hạ bên cạnh vỗ tay reo lên: “Trời ơi Đường Tốn anh đỉnh quá! Sao anh đoán được hay vậy?”

Đường Tốn: “…Ừm.”

Đúng lúc nhân viên phục vụ gọi tên họ.

“Ăn gì?”

Chu Hạ vẫn còn chìm đắm trong chiến thắng. “Anh ăn gì em ăn đó.”

“Cho hai phần lẩu ếch, hai phần sương sáo, một bát cơm. Lẩu ếch, làm ít cay.” Anh gọi món rành rọt.

Lấy đũa tre, tách ra, cẩn thận chà hai chiếc vào nhau cho hết dằm, lúc đưa cho Đường Tốn, Chu Hạ bỗng vỗ tay một cái. “À đúng rồi!”

“Sao thế?”

“Em không ăn cay được. Vừa nãy quên không nói với anh.” Cô lí nhí.

“Tôi gọi ít cay rồi.”

Chu Hạ ngại ngùng vén tóc, nụ cười rạng rỡ. “Vậy thì tốt quá. Khẩu vị chúng ta giống nhau thật.”

Đồ ăn được dọn ra rất nhanh. Sau khi đánh chén no nê, Chu Hạ thỏa mãn xoa bụng. “Ngon thật.”

“Trước kia tôi chơi bóng rổ xong hay cùng bạn bè tới đây. Tiệm này mở lâu rồi, ông chủ thật thà, đồ ăn lúc nào cũng tươi.”

Nơi này rất gần trường trung học Ly Đằng. Đó là trường cấp ba của cả Đường Tốn và Chu Hạ.

“Học ở đây hai năm trời mà em lại bỏ qua một chốn tuyệt vời thế này.”

“Bây giờ biết cũng chưa muộn.”

Ra khỏi quán, phố đã lên đèn. Mùi thức ăn thơm nức hòa cùng tiếng rao hàng. Những tốp học sinh mặc đồng phục ríu rít mua đồ ăn vặt.

Hòa mình vào khung cảnh này, Chu Hạ ngỡ như mình vẫn còn là cô nữ sinh mười bảy. Cô ngẩng đầu, bắt gặp logo quen thuộc của tòa nhà Đằng Hạnh.

Đường Tốn đứng bên cạnh, chỉ cách cô nửa bước chân. Có lẽ lúc ăn, mùi lẩu đã vương trên tóc cô, quyện với hương cỏ cây thanh mát, tạo thành một mùi hương rất dễ chịu. Anh thấy vài sợi tóc mai cứng đầu không chịu bị buộc lại, vương trên cổ áo cô. Thuận theo đuôi tóc nhìn xuống, là phần gáy trắng nõn.

Trời đã tối hẳn. Ngay cả sợi tóc của Chu Hạ cũng trở nên điềm đạm.

Anh khẽ hỏi: “Có muốn đến Đằng Hạnh một lát không? Trở lại chốn cũ.”

*

Ngày Chu Hạ quen Tiêu Thần Thần, trời cũng mưa tầm tã như hôm nay.

Mây đen vần vũ, lớp học buổi tối bị hủy. Chu Hạ trực nhật, bị đám bạn cho leo cây. Lúc cô làm xong, cả trường đã vắng tanh.

Cô kéo chặt áo khoác, rụt tay vào trong. Khung xương cô nhỏ bé, bơi trong bộ đồng phục rộng thùng thình.

Chu Hạ bật ô. Tán ô bung ra, đủ lớn cho ba bốn người. Vẫn là mẹ cô chu đáo.

Dưới mái hiên cách đó không xa, một nữ sinh đang đứng trú mưa.

Đó là Tiêu Thần Thần. Chu Hạ nhận ra ngay. Cả trường chỉ có mình cậu ta là vào cuối thu vẫn mặc váy trắng đồng phục, chứ không mặc quần dài.

Tiêu Thần Thần có vẻ đã chán, cô ta ngồi xổm xuống, vươn tay hứng những giọt mưa lạnh buốt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận