Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh rút ngón tay ra, “mật hoa” kéo thành một sợi tơ dài, vương trên “cây gậy” đang nổi gân xanh, lấp lánh trong suốt.

“Ta vào được không?” Anh hỏi.

Chu Hạ xấu hổ, nghĩ một đằng nói một nẻo: “Tùy anh.”

Được cho phép, Đường Tốn đỡ lấy vật nóng bỏng, chậm rãi tiến vào “động hoa” đã ướt đẫm. Đầu tiên là phần quy đầu bị nuốt chửng, sau đó cả phần thân cũng được bao bọc trong ấm áp. Trơn ướt. Chỉ mới vào một nửa đã khiến anh sướng đến phát điên.

Chu Hạ đột nhiên bị anh thúc mạnh một cái, chấn động đến không thốt nên lời.

Động hoa đỏ hồng bị làm đến sưng tấy. “Cây gậy” cứng rắn rút ra đẩy vào, mang theo chất lỏng lầy lội.

“Chậm… chậm một chút…”

“Phù thủy Đại nhân không thoải mái sao?” Mồ hôi Đường Tốn rơi như mưa, “vật to lớn” nhấn sâu vào, khiến hai “túi tinh cầu” hưng phấn run rẩy.

Nghe ba chữ “Phù thủy Đại nhân”, Chu Hạ xấu hổ muốn chết. Cô nâng eo, nghênh đón anh, cắn vào tai anh: “Gọi em là Chu Hạ.”

“Hạ Hạ của ta?”

Chu Hạ: “…”

Cô lười sửa lại, dứt khoát cùng anh chìm đắm trong bể tình.

Cơ thể bị xé làm đôi, nhưng Đường Tốn giống như đã bị bỏ đói mấy trăm năm, càng làm càng hăng. Sâu trong “hoa tâm” hình như có một chốt mở. Đường Tốn hưng phấn đâm mạnh, mở toang ổ khóa.

Cơ thể lên đỉnh hai lần, Chu Hạ sắp không chịu nổi nữa, cô thút thít xin tha: “Xin anh… bắn ra đi.”

Đường Tốn nhướng mày, nâng eo cô lên, nhìn hai “con thỏ lớn” nảy tưng tưng, anh lắc hông, đưa đẩy càng lúc càng nhanh. Ngay khi chuẩn bị bắn ra…

“Rầm!”

Chu Hạ đập đầu vào đâu đó.

Cô xoa đầu, mở mắt. Trước mắt tối đen. Bên cạnh trống rỗng.

Hoàng tử của cô đâu? Bữa tối đâu?

Chỉ là một giấc mộng xuân.

Mộng xuân đã lâu không gặp.

Lấy cái gối đang kẹp giữa hai chân ra, phía dưới ẩm ướt khó chịu. Cô vén chăn xuống giường. Sàn gỗ lạnh băng khiến cô tỉnh táo hơn.

Tắm rửa xong, cô xuống bếp tìm nước uống.

Nước ấm chảy qua cổ họng. Cô thấy vui vẻ lạ.

Tối nay, Đường Tốn đã nói, anh vẫn luôn không có bạn gái.

Giống như cô.

*

Gió nổi lên, lá ngân hạnh dán vào bắp chân.

“Anh chưa từng tới đây? Nhưng không phải anh có bạn gái sao?”

“Sao em biết anh có bạn gái?” Đáy mắt Đường Tốn lóe lên một tia giảo hoạt.

“Thì… mọi người đều biết mà.” Chu Hạ sờ tai. “Anh và Tiêu Thần Thần.”

“Tiêu Thần Thần? Cậu ấy không phải bạn gái anh.”

Chu Hạ sững sờ. “Nhưng tất cả mọi người đều nói vậy, mà hai người cũng đâu có phủ nhận.”

“Tại sao phải phủ nhận?” Đường Tốn nhìn cô, ánh mắt sáng rực. “Không phủ nhận có thể bớt đi rất nhiều phiền phức. Tiêu Thần Thần cũng vậy. Người cậu ấy thích không phải anh. Cả hai đều cần một tấm lá chắn.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận