Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chu Hạ có cha ruột. Tên là Phan Nhân, một phú nhị đại chính hiệu.

Sau khi ly hôn, ông ta chu cấp cho mẹ con cô một khoản tiền sinh hoạt phí kếch xù, chưa bao giờ chậm trễ.

Việc chu cấp chỉ chấm dứt khi Chu Hân tái hôn.

Nhưng người cha cô chưa từng gặp mặt này, hóa ra cũng không quá tệ. Ông ta chuyển cho cô một số tiền lớn, nói hoa mỹ là… “bồi thường”.

Số tiền đó nằm im trong tài khoản của Chu Hạ suốt bốn năm.

Sau khi tốt nghiệp, cô dùng chính số tiền đó, quay về thành phố B, mở quán cà phê.

Trở về, một phần là vì Đường Tốn, nhưng phần lớn là vì cô không muốn sống chung với cái gia đình mới vá víu này.

Trước kia lấy cớ học tập, giờ lấy cớ công việc. Cô rất hiếm khi về nhà, nên cơ hội đụng mặt Trình Cảnh cũng rất ít.

Ai ngờ, vừa gặp lại, đã xảy ra chuyện.

*

Chuyện xảy ra vào năm ngoái.

Chuyến bay của Chu Hạ bị hủy, cô phải đổi vé, về sớm hơn một ngày mà quên báo cho Chu Hân.

Về đến nhà, không có ai.

Cô cất hành lý, đi tắm. Đang tắm, cô nghe thấy tiếng động bên ngoài.

Chắc là có người về.

Nhưng cô vẫn thấy là lạ. Tắm xong, cô rón rén đi ra.

Tiếng động phát ra từ phòng Trình Cảnh.

“Không lẽ là trộm?”

Chu Hạ vớ lấy cây gậy đánh golf trong góc hành lang, nín thở.

Cửa phòng anh ta khép hờ. Cô hé mắt nhìn vào.

Là Trình Cảnh.

À, Chu Hân từng nói anh ta đang ở nhà làm dự án.

Chu Hạ thở phào, rồi thấy xấu hổ. Cô với anh ta đã lâu không gặp, quan hệ vốn chẳng ra gì, tốt nhất là lẳng lặng về phòng.

Cô vừa xoay người…

“CỘP!”

Cây gậy golf đập vào cửa.

“Ai?”

Chu Hạ: “…”

Trình Cảnh mở cửa. Thấy Chu Hạ, phản ứng đầu tiên của anh ta là đóng sầm cửa lại.

Nhưng Chu Hạ đã kịp nhìn thấy.

Trên giường anh ta. Một đống xanh xanh đỏ đỏ.

Giống như… đồ lót phụ nữ.

“Em về rồi à?” Trình Cảnh bình tĩnh đến lạ, thản nhiên đánh giá cô.

Tóc cô còn ẩm nước, mặc bộ đồ ngủ pijama kín cổng cao tường. Gương mặt mộc sạch sẽ, đẹp đến nao lòng.

Ánh mắt anh ta trần trụi, mang tính xâm chiếm. Chu Hạ vô thức lùi lại. “Tôi tưởng… là trộm.”

Không khí ngột ngạt.

“Tôi về phòng trước.”

Về phòng, Chu Hạ vẫn cảm thấy ánh mắt nóng rẫy của anh ta dán chặt vào lưng mình. Cảm giác khó chịu đó chỉ biến mất khi cửa phòng đóng lại.

Đống xanh đỏ lúc nãy… Chu Hạ càng nghĩ càng thấy quen mắt.

Cô chần chừ đi tới tủ quần áo của mình, kéo ngăn kéo ra.

Trống không.

Một cảm giác ghê tởm dâng lên cuồn cuộn. Toàn thân cô lạnh toát.

Cô ngồi chết lặng một lúc lâu. Cô biết mình phải nhẫn nhịn. Cô không thể chọc thủng tầng giấy này, vì mẹ cô, vì dượng Trình.

Cô quyết định vờ như không biết.

Nhưng Trình Cảnh đoán được cô đã biết. Và anh ta cũng đoán được cô sẽ im lặng.

Thế là, anh ta bắt đầu giở lại trò cũ, cố tình tiếp cận, trêu chọc cô.

Chu Hạ không chịu nổi, còn chưa hết Tết đã vội vàng quay về thành phố B.

Không ngờ, một năm trôi qua, Trình Cảnh vẫn chứng nào tật nấy.

*

Nghe Chu Hạ tuyên bố có bạn trai, Chu Hân và Trình Thăng Minh đều vui vẻ.

“Tốt quá! Người Hạ Hạ nhà ta chọn chắc chắn rất ưu tú.” Trình Thăng Minh nói.

Chu Hân thì lo lắng hơn: “Cậu ấy tên gì? Nhà cửa thế nào? Hai đứa quen nhau ra sao?”

Chu Hạ tránh nặng tìm nhẹ: “Anh ấy rất tốt. Con rất thích anh ấy.”

Cô đặt cốc nước xuống. “À, anh ấy cũng vừa tới thành phố A. Mấy ngày tới, con sẽ ở cùng anh ấy, không về nhà đâu.”

“RẦM!”

Đôi đũa đập xuống bàn. Ánh mắt Trình Cảnh âm u. “Không được.”

Chu Hạ phớt lờ. “Con đi gặp anh ấy đây. Mọi người ăn từ từ ạ.”

Về phòng, cô nhanh nhẹn ném vài bộ đồ vào vali, kéo thẳng ra cửa.

“Hạ Hạ, hay con bảo cậu ấy đến nhà mình ở?” Chu Hân níu kéo.

“Không cần đâu mẹ. Mấy nữa anh ấy sẽ đến chào hỏi sau.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận