Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đường Tốn vừa vặn dừng lại ngay mép giường. Toàn bộ cúc áo đã được cởi. Chu Hạ thậm chí có thể thấy rõ đường nhân ngư lấp ló sau cạp quần.

Trong phòng yên tĩnh đến mức, cô nghe rõ cả tiếng nuốt nước bọt của chính mình.

Đường Tốn bật cười thành tiếng. Nụ cười xuất phát từ lồng ngực, rung động, mê người.

Chu Hạ: “…” Cởi quần áo thôi mà, có gì đáng cười?

“Anh đi tắm đây.”

Chu Hạ: “À.”

Anh cởi đồ thì chậm, mà đi vào phòng tắm thì nhanh lạ.

Chu Hạ đen mặt. Nước miếng của cô sắp chảy thành sông rồi.

*

Đường Tốn bước ra từ phòng tắm, mang theo hơi nước nóng hổi. Chu Hạ đã nằm trên giường, đổi 365 tư thế.

Anh sấy tóc khô, mái tóc mềm mại rũ xuống, trông anh trẻ ra cả chục tuổi.

“Anh mặc áo ngủ trông… non quá.” Giống hệt cậu thiếu niên năm nào.

“Nói linh tinh.” Anh ngồi xuống mép giường. “Khuya rồi, ngủ thôi.”

Chu Hạ đặt phòng đôi, giường rất lớn.

Cô nghĩ thầm: Trong mơ, môi anh mềm hơn môi cô. Thực tế thì sao nhỉ?

Cô muốn nếm thử.

Nghĩ là làm, cô rướn người, vươn đầu lưỡi, liếm nhẹ một đường, miêu tả chính xác đường nét đôi môi anh.

Đường Tốn khép hờ mắt, cảm nhận sự chủ động của cô. Ngay giây sau, anh đảo khách thành chủ, ngậm lấy môi dưới của cô, mút mát.

“Ưm…”

Đầu lưỡi chạm nhau, nóng đến phát run.

Chu Hạ nhổm người, trượt khỏi gối, nhào vào lòng anh. Áo ngủ cô xộc xệch, bụng ma sát với áo phông của anh. Bỗng, một bàn tay luồn vào trong áo ngủ.

Chu Hạ: “…”

Cô không mặc nội y.

Đường Tốn sờ một cái liền trúng đích.

Kích thước vừa vặn, mềm mại như nhung. Động tác anh dịu dàng, như lông vũ lướt qua. Đầu ngực cô lập tức cứng lên. Chu Hạ không tự chủ được, quấn hai chân lên người anh.

Cô muốn.

Đường Tốn lại như bừng tỉnh. Anh lùi lại. Vật cứng rắn ma sát vào giữa hai chân cô. Anh hung hăng mút mạnh môi cô một cái, giọng khàn đặc: “Bây giờ chưa được.”

Chu Hạ như bị dội một gáo nước lạnh. “Vì sao?”

Ai cũng là người trưởng thành. Huống hồ, cô hoàn toàn tự nguyện.

“Nhanh quá, em sẽ hối hận.” Thân dưới của anh đang gào thét. Anh muốn cô đến phát điên, nhưng anh cho rằng, đây không phải thời điểm tốt. Và cũng không nên ở một nơi như thế này.

Anh đến, không phải vì chuyện này.

“Em sẽ không hối hận!” Chu Hạ ôm chặt anh. “Chúng ta… đã ‘quen’ nhau tám năm rồi.”

Đường Tốn cố nhẫn nhịn.

Chu Hạ quyết định dẫn dắt: “Anh… cũng cứng rồi mà.”

Câu nói này như giọt nước làm tràn ly. Anh nghiến chặt hàm, xoay người xuống giường: “Anh vào nhà vệ sinh.”

“Không được!” Chu Hạ đột ngột vòng tay ôm lấy eo anh từ phía sau. “Chính là không được.”

Bộ ngực mềm mại của cô ép chặt vào lưng anh.

Ở nơi nào đó, lại bắt đầu cứng thêm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận