Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phòng của cô, căn phòng cô đã khóa kỹ trước khi đi.

Trên bàn học, bày ngay ngắn một hàng… toàn là đồ lót của cô. Những món đồ đã biến mất trong tủ quần áo năm ngoái.

Chu Hạ đứng chết trân. Máu trong người như đông cứng lại.

Đường Tốn kéo cô vào lòng, che mắt cô lại, xoay người cô ra cửa.

“Chúng ta đi.”

“Nhưng…”

“Không nhưng gì cả. Đi.”

Anh kéo cô ra khỏi phòng, đóng sầm cửa lại, mặc kệ tiếng gọi của Chu Hân ở dưới lầu.

*

Hai người đi trong im lặng. Gió đêm lạnh buốt.

Đến một ngõ hẻm tối đen, một bóng người từ trong bóng tối bước ra.

“Chu Hạ.”

Là Trình Cảnh.

Đường Tốn đẩy Chu Hạ ra sau lưng mình.

“Chúng ta nói chuyện đi.” Trình Cảnh nhìn Đường Tốn.

Chu Hạ đứng ở đầu ngõ, nửa người trong bóng tối, nửa người ngoài ánh sáng. Lòng cô như lửa đốt.

Nói chuyện gì mà phải vào hẻm tối?

Mười phút trôi qua.

Cô nghe thấy một tiếng “BỐP” vang dội, sau đó là tiếng chửi thề.

Tim cô thót lại. Cô chạy vội vào, thấy hai bóng đen đang quấn lấy nhau.

Không.

Là Đường Tốn đang đơn phương áp đảo Trình Cảnh. Anh đấm không trượt phát nào, tiếng va chạm da thịt nặng nề, khô khốc.

Không phải Đường Tốn bị đánh, Chu Hạ thở phào. “Đường Tốn! Đừng đánh nữa! Sẽ chết người đó!”

Trình Cảnh vốn đang chống cự, nghe thấy giọng Chu Hạ, bỗng buông thõng tay, mặc cho Đường Tốn đấm.

Đường Tốn nghiến răng, bồi thêm một cú cuối cùng vào bụng Trình Cảnh.

“Khụ…”

Chu Hạ vội chạy tới, ôm lấy Đường Tốn từ phía sau. “Đừng đánh nữa… Anh… anh có bị thương không?”

“Tay đau.” Anh nuốt vị máu tanh trong miệng xuống.

Chu Hạ ôm chặt anh, không thèm liếc nhìn Trình Cảnh đang co quắp trên đất.

“Chúng ta đi thôi.”

Đường Tốn ôm eo cô, rời đi.

Trình Cảnh nằm đó, nhìn theo bóng họ, khóe miệng rách toác cố nhếch lên cười.

“Fuck…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận