Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Màn Kịch Lộ Tẩy
Khi món ăn cuối cùng được bày lên bàn, Mục Phách nghe thấy tiếng cửa chính mở ra rồi đóng lại. Anh cứ ngỡ là người giao đồ ăn đến.
“Tôi không thích ăn măng tây.”
Giọng nói đàn ông đột ngột vang lên, ngón tay đang sắp xếp đồ ăn của Mục Phách vẫn không dừng lại.
“Tíc” một tiếng, mọi thứ dường như ngưng đọng, không khí tĩnh lặng đến mức nghe được cả tiếng kim rơi. Anh mặt không đổi sắc: “Gia Ngộ thích, tôi cũng thích.”
Thẩm Hành như nghe được chuyện cười gì đó, rồi lại nghe câu nói quá mức thân mật với Gia Ngộ kia, hắn buông lời mỉa mai: “Cô ấy thì có món gì mà không thích chứ? Ai cho gì ăn nấy thôi.”
Lúc này Mục Phách mới quay đầu lại. Hai người đàn ông cuối cùng cũng lần đầu tiên đối mặt trực diện.
“Gia Ngộ đâu?”
Thẩm Hành không để lộ dấu vết mà so sánh Mục Phách ngoài đời thực với trong ảnh chụp, hình như ngoài đời còn ưa nhìn hơn một chút – bất quá đẹp hay xấu cũng chẳng khác gì nhau.
“Người giao đồ ăn bị chặn ở cổng, cô ấy xuống dưới lấy rồi.”
Mục Phách đáp một tiếng, rồi quay người tiếp tục bày biện đồ ăn lên bàn, không nói thêm lời nào nữa.
“Anh rất ghét tôi à?” Không đợi Mục Phách trả lời, Thẩm Hành lại nói thêm: “Tôi cũng rất ghét anh.”
Đáy mắt Mục Phách không một gợn sóng.
“Nhưng anh lấy tư cách gì mà ghét tôi? Cũng chỉ là một thằng đàn ông được Gia Ngộ tìm về để lừa gạt cho qua chuyện thôi mà.”
Lúc này Mục Phách mới có phản ứng.
Văn Trọng đã từng cho người điều tra lý lịch của Mục Phách. Kết quả sau khi điều tra kỹ lưỡng, tập hồ sơ nhận được lại mỏng đến đáng thương. Mục Phách có lý lịch sạch sẽ, đơn giản, ngoài việc không có tiền ra thì thực sự chẳng có gì để bắt bẻ. Hơn nữa, vì lời tiên đoán của thầy bói và sự kiên quyết của Gia Ngộ, Văn Trọng chưa bao giờ nghi ngờ mối quan hệ của họ. Hay nói đúng hơn, ông căn bản không nghĩ đến việc đứa con gái cưng mà ông nâng niu trong lòng bàn tay lại đi lừa gạt mình.
Nhưng Thẩm Hành thì khác. Nếu nói Gia Ngộ có chỉ số IQ của người bình thường thì EQ của cô có thể nói là thấp đến mức làm người ta tức sôi máu. Hắn cũng vì cô mà tốn không ít tâm tư. Bảo hắn tin Gia Ngộ đối với ai đó vừa gặp đã yêu, lại còn đến mức đăng ký kết hôn ngay lập tức ư? Thà nói cho hắn biết có người mang thai con của hắn còn đáng tin hơn.
So với việc Văn Trọng chỉ chú ý đến gia cảnh của Mục Phách, Thẩm Hành lại để tâm đến chuyện Mục Phách và Gia Ngộ là bạn học cấp ba. Gia Ngộ không lừa hắn, cô và Mục Phách đúng là đã học cùng lớp một năm, nhưng – ngoài việc học chung một phòng ra thì họ chẳng có liên quan gì khác. Vì thế, Thẩm Hành loại bỏ khả năng “gương vỡ lại lành”. Không phải vừa gặp đã yêu, cũng không phải gương vỡ lại lành, vậy còn có thể là gì? Theo sự hiểu biết của Thẩm Hành về Gia Ngộ… chuyện này chỉ có thể là một cuộc giao dịch. Một cuộc giao dịch được tạo ra chỉ để đối phó qua loa với Văn Trọng.
Thời điểm Thẩm Hành đoán ra khả năng này, đầu tiên là mừng như điên, sau đó lại là nổi trận lôi đình, suýt chút nữa đã gọi điện thoại mắng cho Gia Ngộ một trận té tát. Nhưng hắn đã nhịn xuống, phải bình tĩnh. Hắn biết, một khi gọi cuộc điện thoại này, Gia Ngộ sẽ không giải thích mà chỉ càng kéo giãn khoảng cách với hắn hơn mà thôi. Tóm lại, dù chỉ là giao dịch, Gia Ngộ và Mục Phách vẫn là vợ chồng hợp pháp. Hắn chính là nuốt không trôi cục tức này!
“Nhưng anh lấy tư cách gì mà ghét tôi? Chẳng qua chỉ là một thằng đàn ông được Gia Ngộ tìm về để lừa gạt cho qua chuyện thôi mà.”
Mục Phách nheo mắt lại, nhìn thẳng vào hắn.
“Sao nào? Anh không thừa nhận à? Tôi điều tra ra cả rồi, anh không cần phải giả vờ nữa đâu.” Nhắc tới chuyện này Thẩm Hành lại tức điên lên, nếu hắn sớm biết cái trò lừa đảo giang hồ này, Mục Phách làm sao có thể đứng ở đây nói chuyện với hắn được? Người cùng Gia Ngộ kết hôn đáng lẽ phải là Thẩm Hành hắn mới đúng!

Bình luận (0)

Để lại bình luận