Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Về Nhà Bố Vợ
Văn Trọng đang đợi họ ở nhà.
“Mục Phách, cậu lên đây với tôi.”
Gia Ngộ im lặng nhìn hai người đàn ông lên lầu, nhớ lại vẻ mặt không mặn không nhạt của Văn Trọng ban nãy, thật sự không đoán ra được cảm xúc gì. Cô chặn chú Lưu lại hỏi: “Chú Lưu, hôm nay tâm trạng ba cháu thế nào ạ?”
Chú Lưu đáp: “Khá tốt.”
Gia Ngộ vẫn không yên tâm, kéo ông vào bếp pha một ấm trà: “Để cháu mang lên cho.”
Chú Lưu bất đắc dĩ gật đầu.
Gia Ngộ cẩn thận bưng khay trà lên lầu, đến cửa phòng làm việc, cô không vội vào ngay. Đặt khay trà xuống đất, cô áp sát người vào cánh cửa gỗ. Đáng tiếc hiệu quả cách âm quá tốt, cô chẳng nghe thấy bất kỳ âm thanh gì. Nhưng ngay sau đó, cánh cửa đột ngột mở ra, suýt chút nữa làm cô ngã ngửa ra sau.
Mục Phách sững người, gọi tên cô: “Sao em không vào?”
Gia Ngộ chỉ vào bên trong, dùng khẩu hình miệng hỏi anh không thành tiếng: “Ba em có làm khó anh không?”
Mục Phách lắc đầu.
Gia Ngộ không tin, bảo Mục Phách xuống lầu đợi, còn mình thì vào hỏi cho rõ. Mục Phách giữ chặt tay cô: “Thật sự không có.”
“Em hiểu rõ ba em mà.”
Mục Phách buông tay ra.
Năm Gia Ngộ học lớp 12, nhà họ Văn gặp biến cố, chính là vì bên cạnh Văn Trọng có kẻ nội gián. Từ đó về sau, ông dùng người đều hết sức cẩn thận, thời gian thử thách sẽ kéo dài chứ không ngắn. Kể cả Mục Phách là con rể, ông cũng không hoàn toàn tin tưởng. Mục Phách không chịu nói, Gia Ngộ hết cách, nhưng cô có thể hỏi Văn Trọng, ông chưa bao giờ lừa dối cô.
Không ngờ vừa hỏi xong, cô liền xù lông như mèo bị dẫm phải đuôi.
“Ba còn cho người theo dõi Mục Phách nữa à?”
“Văn Gia Ngộ,” Văn Trọng trừng mắt nhìn cô, “Có đứa con gái nào nói chuyện lớn tiếng như con không hả?”
Gia Ngộ không sợ ông, cô khoanh tay hừ lạnh: “Vậy ba nói cho con biết xem theo dõi có phát hiện ra được kết quả gì không?”
Văn Trọng đối mặt với cô hồi lâu, cuối cùng cũng chịu thua. Ông thở dài, nói không phát hiện được gì.
Gia Ngộ ngay lập tức hùng hồn nói: “Cho nên ba vẫn muốn tiếp tục theo dõi sao?”
“Đương nhiên.”
Gia Ngộ càng tức giận hơn, cô chống tay xuống bàn chất vấn Văn Trọng: “Ba, trước đây chúng ta đã nói là ‘dùng người thì không nghi, nghi người thì không dùng’ mà, sao ba lại có thể như vậy?”
“Theo dõi mà không phát hiện ra gì chẳng phải là chuyện đáng mừng sao? Hơn nữa,” Văn Trọng ngồi xuống, “Mục Phách tuy không có vấn đề gì nhưng đối với việc quản lý khách sạn cũng là người mới. Con thử động não suy nghĩ xem ba có thể dễ dàng yên tâm giao cho nó quản lý sao?”
Sự thật bày ra trước mắt, Gia Ngộ bị hỏi đến cứng họng, cô mấp máy môi, giọng mềm đi: “Nhưng cũng không thể như vậy được, quá coi thường người khác rồi, anh ấy là chồng con mà.”
Văn Trọng hỏi lại: “Nếu nó không phải chồng con, ba có thể để nó đến ‘Bốn Mùa’ sao?” “Bốn Mùa” chính là khách sạn mà Mục Phách đang làm việc.
Ván này, Gia Ngộ thua.

Ủ rũ từ phòng làm việc đi ra, Gia Ngộ tìm một vòng mới phát hiện Mục Phách đang ở trong phòng ngủ cũ của mình. Anh đứng quay lưng về phía cô, không biết đang xem gì. Cô lặng lẽ đi tới, bất ngờ lên tiếng: “Đó là ảnh em lúc 4 tuổi đấy.”
Đầu ngón tay Mục Phách run lên, theo bản năng đóng cuốn album lại: “…Xin lỗi, anh không nên tự ý động vào đồ của em.”
“Không sao đâu.” Gia Ngộ nhận lấy cuốn album, “Ngày đầu tiên em đưa anh về đây, em đã nói em chẳng có bí mật gì giấu anh cả. Anh muốn xem gì thì cứ xem, muốn động vào cái gì thì cứ động, không cần phải hỏi em đâu.”
Mục Phách nhìn cô: “Không có bí mật gì thật sao?”
Gia Ngộ suy nghĩ một lát rồi nói: “Có chứ, nhưng mà đều ở trong bụng em hết rồi.”
Mục Phách không hỏi tiếp nữa.
Cuốn album bị lật qua vài trang. Gia Ngộ đang thất thần, đột nhiên nghe thấy tiếng Mục Phách, cô hoàn hồn: “Anh nói gì cơ?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận