Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời An Ủi Vụng Về
“Đây là ảnh tốt nghiệp cấp ba của em.”
Gia Ngộ tập trung nhìn lại, đúng là ảnh tốt nghiệp cấp ba thật, nhưng là ảnh chụp ở Bắc Thành. Ở Trấn Nam Thủy hơn một năm, cuối cùng cô lại không kịp chụp ảnh tốt nghiệp đã quay về Bắc Thành. Cô chỉ vào hàng thứ ba, người đứng cạnh mình: “Biểu cảm của em có phải nghiêm túc quá không?”
“Rất đáng yêu.” Mục Phách nói.
Lòng Gia Ngộ mềm nhũn, cô hạ giọng: “Mục Phách, em xin lỗi.”
Không cần suy nghĩ nhiều, Mục Phách cũng đoán được nguyên nhân. Anh biết Gia Ngộ không dám nhìn mình nên cũng không ngẩng đầu lên, tiếp tục nhìn chằm chằm vào bức ảnh: “Không cần phải xin lỗi anh đâu, Tổng giám đốc Văn không làm gì sai cả, em cũng đâu có lỗi gì với anh.”
“Nhưng lúc đầu em đã hứa với anh…”
“Em đã làm được rồi mà.” Mục Phách ngắt lời cô, “Hiện tại anh có công việc ổn định, em đã giữ lời hứa rồi.”
Gia Ngộ không nói gì, trong lòng vẫn cảm thấy áy náy. Đã hứa sẽ giúp Mục Phách đến cùng nhưng lại không làm được trọn vẹn, điều này khiến cô rất khó chịu.
Mục Phách mím môi, lại nói: “Vừa rồi lúc anh ở trong phòng làm việc, Tổng giám đốc Văn nói tháng này biểu hiện của anh không tệ lắm, tiến bộ rất nhanh.”
Trong suy nghĩ của Văn Trọng, Mục Phách là con rể ông, đương nhiên tiêu chuẩn phải cao hơn những người khác rất nhiều. Mà trong suy nghĩ của Mục Phách, thay vì làm một chức vụ hữu danh vô thực, anh hy vọng mình có thể bắt đầu từ vị trí cơ sở, dùng năng lực của bản thân để chứng minh giá trị. Vì vậy, đối với hành động theo dõi của Văn Trọng, anh cũng không hề phản cảm, dù sao hiện tại anh đúng là chẳng có gì đáng để tự hào.
“Ba em thật sự nói như vậy à?”
“Anh không lừa em đâu.”
Gia Ngộ hiểu rõ là anh đang an ủi mình, nhưng vẫn phối hợp nở nụ cười tươi: “Em biết mà, thành tích của anh trước kia tốt như vậy, đầu óc chắc chắn thông minh hơn người khác rồi, chút việc nhỏ này làm sao làm khó được anh chứ.”
Mục Phách lại chú ý sai trọng điểm, anh ngập ngừng hỏi: “Lúc đó… em đối với anh, ngoài việc học giỏi ra, còn có ấn tượng gì khác không?”
Gia Ngộ suy nghĩ hồi lâu.
“Anh đẹp trai.”
Gia Ngộ và Mục Phách quyết định ở lại nhà họ Văn qua đêm. Bữa tối đương nhiên cũng ăn ở đây. Văn Trọng vì chuyện tranh cãi với Gia Ngộ trong phòng làm việc ban nãy nên lúc ăn cơm sắc mặt rất không tốt, muốn Gia Ngộ chủ động làm hòa. Hành động này thực ra rất trẻ con, nhưng đối với hai bố con họ lại là chuyện hết sức bình thường. Từ khi Gia Ngộ hiểu chuyện đến nay, Văn Trọng chính là người thầy tốt nhất của cô, mối quan hệ của họ, so với bố con thì càng giống bạn bè hơn, luôn chú trọng sự bình đẳng và tôn trọng lẫn nhau.
Nếu là trước kia, khi hai người xảy ra tranh chấp, Gia Ngộ có rất nhiều cách để cù nhây với Văn Trọng, dù sao cuối cùng người thỏa hiệp vẫn luôn là ông. Nhưng hôm nay thì khác. Mục Phách còn đang ngồi bên cạnh cô. Không thể để Mục Phách khó xử, cũng không thể phá hủy hình tượng của mình – Gia Ngộ vẫn luôn cảm thấy trong mắt Mục Phách, mình là mẫu người dịu dàng, hiền thục lại hào phóng.
Múc cho Văn Trọng một bát canh, cô nhẹ giọng nói: “Đây là món ba thích nhất đấy ạ.”
Văn Trọng: “…”
Văn Trọng không ngờ lần này Gia Ngộ lại chịu xuống nước trước. Con gái ông ương bướng thế nào, ông hiểu rõ nhất. Trong chuyện hôm nay, ông tự nhận mình có lý nhưng cách làm cũng không hoàn toàn thỏa đáng. Theo kinh nghiệm của ông về thái độ của Gia Ngộ, đáng lẽ cô phải nhân cơ hội này để đòi thêm vài lợi ích cho Mục Phách mới phải… Sao hôm nay lại dễ nói chuyện như vậy?
Trong lòng Văn Trọng suy nghĩ sâu xa, ánh mắt nhìn về phía Mục Phách lại mang theo vẻ khen ngợi. Ông thầm nghĩ, xem ra người này đối với Gia Ngộ có sức ảnh hưởng rất lớn. Cuộc hôn nhân này xem ra cũng không hẳn là tệ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận