Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tiếng Rên Vượt Tường
Hiệu ứng nối tiếp nhau diễn ra, Mục Phách hung hăng thúc mạnh về phía trước một cái!
“A!”
Gia Ngộ không kịp ngậm miệng lại… Hay nói đúng hơn, cô lười phải diễn tiếp, người bên ngoài không thể nào nghe thấy được. Lúc trước cô cố tình nói vậy, chỉ là muốn xem bộ dạng khó xử của Mục Phách mà thôi. Cái ý nghĩ muốn làm mãnh liệt nhưng lại vì cảm giác e dè mà phải kìm nén xuống này khiến cô cảm thấy vô cùng kích thích.
Không nhìn ra được suy nghĩ của cô, phản ứng đầu tiên của Mục Phách là bịt miệng cô lại. Hai người trao đổi nước bọt cho nhau, nước sữa hòa quyện, “cậu bé” thô dài ra vào liên tục, ướt đẫm. Nơi hạ thể giao hợp phát ra những âm thanh dâm mỹ không thể tả. Đến lúc động tình, Mục Phách hôn một đường xuống dưới, từng chút từng chút mút lấy làn da mềm mại ở cổ Gia Ngộ… Anh nghe được tiếng thở dốc của cô, thế nhưng lại không muốn ngăn cản. Thậm chí còn thầm nghĩ thật là dễ nghe.
“Không sợ người bên ngoài nghe thấy à?” Lại còn ra vẻ đạo mạo. Rõ ràng miệng thì nói cẩn thận nhưng đôi mắt kia đã nói rõ cho Gia Ngộ biết anh thích như vậy. Nếu không thì hỏi cô làm gì? Cứ như vừa rồi trực tiếp bịt miệng cô lại chẳng phải xong rồi sao?
Gia Ngộ hài hước liếc xéo anh một cái, phảng phất như đã nhìn thấu ý nghĩ của anh.
“Em sợ chứ. Chỉ là,” cô cố tình ghé sát vào tai Mục Phách, kêu lên một tiếng đầy mê hoặc, “A…” Sung sướng quan trọng hơn sợ hãi mà.
Mục Phách đẩy nhanh tốc độ va chạm.
Gia Ngộ dùng tay giữ hai đùi mình lại, cẳng chân giữa không trung đá loạn xạ. Vật cứng rắn thô bạo không ngừng va chạm với cửa mình non mềm sưng đỏ. Cô sướng đến hốc mắt ươn ướt, kéo cổ Mục Phách, đưa mặt anh đến trước ngực mình. Đầu ti căng cứng quá rồi.
Hơi thở Mục Phách cứng lại, ma xui quỷ khiến thế nào, anh lại cực kỳ yêu thích Gia Ngộ vào giờ khắc này, ánh mắt lạnh lùng không coi ai ra gì. Anh thành kính ngậm lấy đầu ti như hạt đậu đỏ, mãnh liệt mút vào!
Theo những tiếng nức nở liên tục của cô, “cậu bé” bị siết chặt đến phát đau. Một dòng nước lớn tuôn trào, Mục Phách đúng lúc rút ra, cúi xuống nhìn hình dạng cửa mình bị anh hành hạ đến rỉ nước không ngừng. Bị thị giác kích thích, đầu khấc hưng phấn nhảy dựng lên. Mục Phách nhướng mày, kéo hai đùi trắng nõn của cô ra, lại một lần nữa đâm vào.
Gia Ngộ giãy giụa nói: “A… Căng chết mất… a”
Nước rất nhiều, khiến “cậu bé” khó mà tiến sâu được. Mục Phách cắn răng thúc mạnh, lúc Gia Ngộ đang tận hưởng dư vị của cơn cực khoái lại bị anh kéo đến bờ vực tan vỡ.
“Ân a.. Mục, Mục Phách. Nhanh lên!”
Mũi chân vừa nhấc lên, duỗi thẳng căng, đợt sóng cao trào thứ hai đã cuồn cuộn ập tới. Gia Ngộ ngay cả mồ hôi trên cổ cũng không kìm được mà run lên. Cô nức nở nói năng lộn xộn, không biết mình đang nói gì, chỉ biết hạ thể của cô dường như không còn nữa, bụng dưới nóng rực lên –
Là tinh dịch Mục Phách bắn ra, đặc sệt ấm áp.

Tối hôm qua Gia Ngộ kêu quá lớn, khiến Mục Phách ngày hôm sau khi đối mặt với Văn Trọng rất là chột dạ. Văn Trọng đối với việc này lại chẳng hề hay biết. Ông tối qua mơ một giấc mơ đẹp, mơ thấy mình được bế cháu ngoại. Trong mơ, thằng bé bụ bẫm rất xinh đẹp, đôi mắt giống mẹ, cái mũi giống cha, còn giống ông ngoại nhất… chắc là chưa kịp mọc ra.
Cơm trưa xong, vợ chồng son muốn rời đi, Văn Trọng bày ra bộ dạng “người cô đơn”, xua tay nói: “Nhớ thường xuyên về nhà đấy nhé.”
Gia Ngộ không nể tình mà vạch trần: “Chung cư của bọn con cách đây có một con phố thôi mà.”
Văn Trọng đang định phản bác, cô lại tiếp tục bồi thêm một dao: “Hơn nữa ba ngày mai phải đi công tác, đi những nửa tháng cơ mà.”
“…Hừ, đi thong thả, không tiễn.”
Mục Phách cố nén cười, trong lòng cũng thả lỏng đi một ít.

Bình luận (0)

Để lại bình luận