Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tuyên Bố Chủ Quyền
Mục Phách vừa định lắc đầu, một bàn tay đột nhiên vòng qua eo anh. Mùi hương quen thuộc khiến anh không hề né tránh.
“Không phải đâu. Anh ấy kết hôn rồi, đối tượng chính là tôi đây.” Gia Ngộ cười nói xong, còn nghiêng đầu dựa sát vào vai Mục Phách.
Kết hôn rồi ư?! Nếu họ nhớ không lầm… Mục Phách mới hai mươi bốn tuổi thôi mà? Trẻ như vậy đã kết hôn rồi sao?
Ở nơi mà đương sự không nhìn thấy, tin tức “Mục Phách đã kết hôn” lan truyền với tốc độ chóng mặt. Mà cô gái nhỏ bị từ chối quà, sớm đã kinh ngạc đến mức quên cả phản ứng, cô ta thất thần, lúng túng mở miệng: “Rất… rất tốt.”
Gia Ngộ bị phản ứng của cô ta chọc cười, gật đầu đồng tình: “Đúng là khá tốt.”
Mục Phách cúi xuống nhìn Gia Ngộ, lại thấy cô ôm chặt lấy cánh tay mình, trái tim nhất thời như tan thành bột mịn, nổ tung thành pháo hoa rực rỡ. Cô lại đến tìm anh. Còn chủ động thừa nhận mối quan hệ của họ nữa. Thật vui quá đi mất.

Trong thang máy.
“Sao hôm nay em rảnh rỗi đến đây vậy?” Mục Phách dùng mu bàn tay khẽ chạm vào má Gia Ngộ, “Lạnh quá, có phải em chưa ăn gì không?”
Gia Ngộ hít hít mũi lắc đầu, giơ túi giữ nhiệt lên: “Em làm cơm trưa cho anh này.”
“Em làm á?” Mục Phách trợn tròn mắt, nhận lấy cái túi, nặng trịch. Anh có chút khó tin: “Có bị thương ở tay không đấy?”
“Anh xem thường em quá đấy.” Giọng điệu thì hung dữ nhưng cơ thể lại rất thành thật. Gia Ngộ xòe tay ra cho anh xem, trắng nõn sạch sẽ, một vết xước nhỏ cũng không có, anh lúc này mới yên tâm.
“Anh đâu có xem thường em, chỉ sợ đồ dùng nhà bếp không có mắt, làm em bị thương thôi.”
Trời đang lạnh cũng bị những lời này của anh làm cho ấm áp hẳn lên, Gia Ngộ cong mắt cười: “Anh nói thế còn nghe được.” Liếc nhìn số tầng thang máy đang đi lên, cô lại hỏi: “Bây giờ chúng ta đi đâu?”
“Văn phòng của anh.”
“Không đến nhà ăn nhân viên à?”
“Bình thường anh toàn ăn trưa ở văn phòng thôi.”
Gia Ngộ chợt nghĩ đến chuyện vừa rồi, những người khác đều không biết Mục Phách đã kết hôn. Cô lùi lại hai bước, ngẩng cằm nhìn người đàn ông đối diện đang tỏ vẻ khó hiểu: “Tại sao các cô ấy đều nghĩ anh còn độc thân?”
Bàn tay trống trải, anh có điểm không quen. Mục Phách trầm ngâm một lát: “Anh cũng không rõ sao lại có tin đồn như vậy nữa, chắc là do anh không chủ động nhắc đến chuyện này nên họ tự mặc định như thế.”
Gia Ngộ buột miệng thốt ra: “Tại sao anh lại không chủ động nhắc đến?” Nói xong cô liền hối hận. Đúng vậy, tại sao phải chủ động nhắc đến chứ? Ngay từ đầu, chính cô là người nói chuyện này càng ít người biết càng tốt mà. Bây giờ cô lại lấy chuyện này ra để chất vấn anh, sao cô lại có thể vô cớ gây sự như vậy?
Mục Phách lại không biết cô đang suy nghĩ gì, tự mình kiểm điểm lại: “Là anh sơ suất.” Anh cười, “Nhưng mà hôm nay em đến tìm anh, xem như đã chặn được miệng họ rồi, còn hiệu quả hơn cả anh nói thẳng ra nhiều.”
Môi Gia Ngộ mấp máy, nhất thời không biết nói gì. Cô không muốn để lộ cảm xúc ra ngoài, liền bỏ qua chủ đề đó, giọng điệu khẳng định: “Cô bé vừa nãy chắc chắn thích anh rồi.”
Mục Phách thầm nghĩ, cái gì mà cô bé chứ, chính cô mới bao nhiêu tuổi mà? Nói không chừng còn trẻ hơn cả người kia ấy chứ.
Đúng lúc này, cửa thang máy mở ra. Anh đi theo Gia Ngộ ra ngoài, nói: “Nói thật, đến giờ anh còn chẳng biết tên cô ấy là gì nữa.”
Gia Ngộ nghe vậy, khóe miệng không kìm được mà nhếch lên điên cuồng. Cô quay người lại, vẻ mặt vẫn lạnh nhạt: “Anh dẫn đường đi, em chưa đến đây bao giờ.”
Mục Phách thấy Gia Ngộ chịu bỏ qua, tâm trạng cũng tốt hẳn lên.
“Ở ngay đằng trước thôi.” Anh siết chặt nắm tay, lại tự đấu tranh tâm lý, rồi buông ra, sau đó cực kỳ tự nhiên mà nắm lấy tay Gia Ngộ.
“Để anh đưa em đi.”
Đồ ăn có chút nguội, Mục Phách mang vào phòng trà nước để hâm nóng. Gia Ngộ ngồi trên ghế làm việc của anh, chờ đến nhàm chán liền đứng dậy ra ngoài tìm anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận