Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Bàn Tán Và Bữa Trưa Ngọt Ngào
Phòng trà nước ngoài Mục Phách ra còn có vài người khác đang xếp hàng chờ dùng lò vi sóng. Gia Ngộ không vào ngay mà lùi lại đứng nép vào một bên tường. Bởi vì cô nghe thấy họ đang hỏi Mục Phách về chuyện của cô. Cô thầm cảm thán, đúng là chuyện phiếm, lan truyền nhanh thật đấy.
“Quản lý Mục, vợ anh hôm nay đến thăm à?”
“Đúng vậy.”
“Hai người kết hôn lúc nào thế?”
“…Ba tháng trước.”
“Ối chà, vậy chẳng phải là ngay trước khi anh đến khách sạn mình làm sao? Xem ra chúng ta bỏ lỡ chuyện vui rồi!”
Mục Phách cười cười, không nói gì.
Tin đồn đã được xác thực, mấy người kia đạt được mục đích liền cúi đầu lảng đi, không hỏi thêm nữa. Gia Ngộ không ở lại lâu, quay trở lại văn phòng theo đường cũ. Trong lòng cô hiểu rõ, từ nay về sau, cả khách sạn từ trên xuống dưới đều biết tin Quản lý Mục đã kết hôn. Như vậy cũng không hẳn là không tốt.
Kỳ thực Mục Phách không nói rõ, nhưng cô vẫn có thể tưởng tượng được. Mục Phách đến đây làm việc, chắc chắn gặp không ít khó khăn. Thứ nhất là chuyện cưới giả, thứ hai là liên quan đến công việc. Nếu không phải anh thích ứng tốt, năng lực nghiệp vụ lại giỏi, anh trẻ tuổi như vậy làm sao có thể khiến nhân viên cấp dưới nể phục được. Với anh mà nói, mấy lời đồn vớ vẩn kia căn bản không nằm trong phạm vi quan tâm, công việc mới là quan trọng nhất. Chỉ là, anh có thể không để ý đến chuyện bên ngoài không có nghĩa là đám ong bướm vớ vẩn kia không mơ tưởng đến vị trí bên cạnh anh. Gia Ngộ thấy phiền lòng, cô cảm thấy hào quang của Mục Phách sắp không thể che giấu được nữa rồi. Thật là vừa mừng lại vừa lo.
Khi cô vừa thở dài một tiếng thì đúng lúc Mục Phách mang đồ ăn đã hâm nóng xong đi vào. Anh thấy lạ, hỏi cô: “Sao lại thở dài thế?”
“Không có gì.” Gia Ngộ vuốt bụng, “Ăn cơm thôi, em đói quá rồi.”
“Ừ.”
Mục Phách bày ba tầng hộp cơm ra. Hình thức không quá đẹp mắt nhưng hơi nóng bốc lên nghi ngút, mùi thơm lan tỏa khắp phòng khiến người ta chỉ ngửi thôi đã thấy thèm.
“Thơm quá.” Anh nhận xét.
Gia Ngộ cắn đũa, có chút hồi hộp: “Anh mau nếm thử xem vị thế nào?”
Mục Phách nghe lời cô gắp một miếng thịt bỏ vào miệng. Nói thật lòng, theo khẩu vị của anh thì hơi mặn một chút.
“Ngon lắm.” Nhưng cũng không hẳn là nói dối. Bởi vì anh biết, khẩu vị của Gia Ngộ tương đối đậm đà, những món này chắc chắn hợp với cô. Nếu Gia Ngộ cảm thấy ngon, anh cũng sẽ không bắt bẻ làm gì.
Gia Ngộ thở phào nhẹ nhõm: “Món này em làm đi làm lại hai lần mới thành công đấy, còn sợ để lâu vị sẽ bị biến đổi nữa.”
Mục Phách cười: “Vị vẫn rất ngon, anh rất thích ăn.”
Gia Ngộ được khen đến phổng mũi, cũng chẳng nghĩ nhiều tại sao Mục Phách ăn cơm mà cứ uống nước liên tục.

Ăn trưa xong, Mục Phách còn phải tiếp tục làm việc. Gia Ngộ cũng không muốn làm phiền anh, liền đứng dậy nói: “Anh làm việc đi, em về trước đây.”
“Chờ một chút.”
Mục Phách lấy từ trong ngăn kéo ra một quả táo được gói cẩn thận đưa cho cô: “Vốn định về nhà mới đưa cho em, nhưng sợ phải tăng ca về muộn quá, nên đưa cho em luôn bây giờ.” Đêm Giáng Sinh an lành thì phải ăn táo bình an.
Gia Ngộ nhận lấy quả táo, chột dạ sờ gáy: “Nhưng em chưa chuẩn bị quà gì cho anh cả.”
“Bữa cơm hôm nay không phải là quà sao? Tính kỹ ra thì anh còn lời ấy chứ.”
Gia Ngộ cười hì hì: “Hình như cũng đúng.” Cô cất quả táo vào túi, “Vậy em đi nhé?”
“Để anh đưa em xuống xe.”
Lúc Gia Ngộ lên xe, trên cổ có thêm một chiếc khăn quàng. Cô hít sâu một hơi, không có mùi gì đặc biệt, chỉ thoang thoảng chút hương thơm nhẹ nhàng. Thật ấm áp.
Cô lấy quả táo ra, ngắm nghía trái phải, rồi bất giác bật cười. Trong lòng cô thầm nghĩ ngày mai Giáng Sinh sẽ hầm canh bồi bổ cho Mục Phách. Tiện thể, đặt trước một phòng khách sạn, ở lại một đêm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận