Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cơn Sốt Bất Chợt Và Đồ Lót Tình Thú

Nghe tiếng gõ cửa, Gia Ngộ mở choàng mắt, căn phòng tối đen như mực. Cô mò mẫm bật đèn đầu giường, dụi mắt bước xuống giường: “Tới đây.” Đầu nặng trịch, chân thì nhẹ bẫng, miệng khô lưỡi đắng, chỉ vài bước chân ngắn ngủi mà cô đi cũng thấy mệt nhoài. Cửa vừa mở ra, cô liền lao vào lòng Mục Phách.

Đồ ăn trên tay anh rơi xuống đất loảng xoảng. Mục Phách chưa kịp phản ứng, một tay đỡ lấy eo Gia Ngộ, tay kia đưa lên sờ trán cô. Nóng quá.

“Gia Ngộ? Gia Ngộ? Em sốt rồi.”

Gia Ngộ khẽ ư hử trong cổ họng, vòng tay ôm lấy cổ Mục Phách kéo anh vào phòng: “Đóng cửa lại.”

Lúc này, chiếc áo choàng tắm của cô bung ra, để lộ cảnh xuân phơi phới trước ngực, nhưng Mục Phách lại chẳng còn tâm trí đâu mà ngắm nghía. Anh bế Gia Ngộ đặt lên giường, thấy cô cựa quậy không yên, lập tức nghiêm mặt: “Nằm im.”

Gia Ngộ đầu đau như búa bổ, vẫn còn cố trừng mắt nhìn anh: “Lại hung dữ với em.”

Mục Phách cũng không biết cái từ “lại” đó từ đâu mà ra, nhưng lúc này anh không có tâm trạng để so đo. Giúp Gia Ngộ đắp chăn cẩn thận, anh đặt một chiếc khăn mặt ướt lên trán cô, nói: “Nằm yên đây đợi anh, anh đi mua thuốc.”

“Đừng.” Gia Ngộ níu lấy cổ tay anh, giọng nói nhẹ bẫng không trọng lượng, “Em bị dị ứng với mấy thành phần thuốc, không thể tự ý mua thuốc uống được đâu.”

“Anh đưa em đi bệnh viện.”

“Chuyện nhỏ ấy mà, ngủ một giấc là khỏi thôi.”

Mục Phách lạnh mặt: “Gia Ngộ, anh không muốn nhắc lại lần thứ hai đâu.”

Gia Ngộ bị dọa sợ, cô nhắm mắt lại, cam chịu: “Vậy anh mặc quần áo cho em đi.”

Trên ghế sô pha chỉ có áo len, quần dài và áo khoác ngoài. Mục Phách khó nén được mà mặt đỏ bừng, anh quay lưng về phía cô: “Đồ lót của em đâu?”

Gia Ngộ nhíu mày, cố gắng lục lọi trong trí nhớ mới nhớ ra: “…Ở trong phòng tắm hết rồi.” Cô nói “hết rồi”. Xem ra ngoài chiếc áo choàng tắm này ra, cô đến cả quần lót cũng không mặc.

Mục Phách thầm thở dài trong lòng. Anh đi vào phòng tắm, nhìn quanh một vòng, cuối cùng cũng tìm thấy trên giá treo một bộ nội y mỏng manh đến đáng thương. Chỉ ba mảnh vải nhỏ xíu, chẳng có chút trọng lượng nào, vo lại trong lòng bàn tay gần như không có cảm giác tồn tại. Mục Phách mơ hồ đoán được đêm nay mình đã bỏ lỡ “bất ngờ” thú vị thế nào. Anh thoáng giật mình tỉnh táo lại. Khoảng thời gian này anh quá bận rộn, về đến nhà là chỉ muốn lăn ra ngủ, đúng là đã xem nhẹ cảm nhận của Gia Ngộ. Là anh không tốt.

Cầm bộ nội y tình thú ra ngoài, Gia Ngộ lại thiếp đi mất rồi. Mục Phách lại thở phào nhẹ nhõm. Anh cố nén lại dục vọng đang trào dâng, nhẹ nhàng cởi áo choàng tắm cho Gia Ngộ. Thân thể ngọc ngà của cô hiện ra trước mắt, anh cố giữ vẻ mặt bình tĩnh, chỉ có đầu ngón tay khẽ run rẩy vô tình tố cáo nội tâm chân thật của anh.

Nội y tình thú cũng không dễ mặc chút nào. Mục Phách toát cả mồ hôi hột. Mồ hôi dính vào quần áo thật khó chịu, nhưng anh cũng chẳng bận tâm, tiếp tục giúp Gia Ngộ mặc quần áo bên ngoài. Lần này động tác nhanh hơn nhiều.

Sau khi mặc xong xuôi, Mục Phách không đánh thức Gia Ngộ mà bế cô vào lòng, đi thang máy chở hàng xuống bãi đỗ xe ngầm, lái thẳng đến bệnh viện gần đó. Trên đường đi, Gia Ngộ ngủ mê man, trán vẫn nóng hầm hập. Mục Phách đau lòng đến mức nghiến chặt quai hàm, rất nhanh liền nếm được vị máu tanh trong miệng.

Anh không phải Thẩm Hành, không thể gọi được bác sĩ gia đình đến tận nhà.

“Mục Phách…”

Nghe thấy Gia Ngộ gọi tên mình, Mục Phách hoàn hồn, cúi đầu lắng nghe. Nghe xong ngẫm nghĩ một lúc mới hiểu cô đang nói gì.

Cô nói: “Không phải hai lần, là ba lần.”

Khi đến bệnh viện, Gia Ngộ đã tỉnh táo lại được một chút. Cô có người quen ở đây, không cần làm thủ tục đăng ký, có thể trực tiếp lên lầu khám bệnh. Đi vào thang máy, Mục Phách để Gia Ngộ dựa vào người mình, lòng bàn tay ấm áp áp lên gò má nóng hổi của cô, muốn giúp cô hạ nhiệt.

“Còn khó chịu lắm không em?” Anh hỏi.

Gia Ngộ vẻ mặt mệt mỏi: “Giờ đỡ hơn chút rồi, chỉ là đầu vẫn còn choáng váng, hơi buồn nôn.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận