Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đêm Trăn Trở Và Hiệp Ước Mới

“Mục Phách.”

“Anh đây.” Mục Phách bưng cốc nước ấm vào. “Em uống chút nước rồi ngủ tiếp đi.”

Gia Ngộ uống một hớp lớn, rồi liếm liếm vệt nước còn đọng trên môi: “Em không ngủ được.”

“Còn khó chịu à?” Nói rồi Mục Phách dùng mu bàn tay áp lên trán cô, đã không còn nóng như lúc trước nữa. Nói cũng lạ, như thể vừa hoàn thành xong nhiệm vụ vậy, không uống thuốc, không tiêm thuốc, nhưng từ lúc ra khỏi bệnh viện Gia Ngộ đã hạ sốt.

“Không phải.” Gia Ngộ lắc đầu, “Em muốn thay đồ ngủ.”

Mục Phách ngây người vài giây, ánh mắt né tránh, giọng nói nhỏ đi rất nhiều: “Được, anh giúp em thay.”

Gia Ngộ cố nén cười, định nói cô có thể tự thay nhưng lại thôi, chỉ gật gật đầu, nói vâng.

Lúc mặc bộ nội y tình thú kia không thắt nút cẩn thận, bây giờ muốn cởi ra mới thấy phiền phức. Mấy sợi dây lằng nhằng rối tung cả lên, cộm vào lưng, khó trách cô ngủ không thoải mái. Mục Phách cau mày, vẻ mặt nghiêm túc gỡ từng nút thắt. Mãi mới gỡ xong được một cái, anh thở phào nhẹ nhõm. Ai ngờ vừa ngẩng mắt lên đã nhìn thấy một mảng da thịt trắng nõn cùng nụ hồng chúm chím phía trên. Tai anh lập tức đỏ bừng lên.

Gia Ngộ thúc giục: “Tiếp tục đi chứ.”

Khẽ hắng giọng, Mục Phách tiếp tục công việc trên tay. Anh ép mình phải chuyên tâm hơn một chút, nhưng đôi mắt lại không nghe lời, cứ liếc trộm xuống bụng Gia Ngộ xem có gì thay đổi không.

Gia Ngộ bắt gặp ánh mắt anh. Cô nghiêng đầu đối diện với tầm mắt anh, thẳng thắn hỏi: “Hôm nay lúc biết tin em có thai, trong lòng anh nghĩ gì thế?” Mày liễu khẽ nhướng lên: “Không được nói dối đấy.”

Chẳng nghĩ gì cả, chỉ có vô vàn niềm vui sướng mà thôi. Mục Phách thầm nói trong lòng. Lúc này tất cả các nút thắt đã được gỡ bỏ, anh lấy chiếc váy ngủ mặc vào cho Gia Ngộ, chọn một phản ứng bản năng nhất để trả lời: “Trống rỗng.”

Gia Ngộ sững người, rồi cong mắt cười: “Em cũng thế.”

Mục Phách cũng khẽ nhếch khóe miệng.

Gia Ngộ lại hỏi: “Vậy bây giờ thì sao?”

“Bây giờ thì…” Mục Phách đỡ vai cô nằm xuống, “Phải học bù kiến thức để nhanh chóng chuẩn bị làm bố thôi.”

Tim Gia Ngộ mềm nhũn, cô dùng trán khẽ chạm vào tay anh, hơi nhắm mắt lại nói: “Mục Phách, lúc đứa bé này sinh ra cũng vừa đúng lúc hợp đồng của chúng ta hết hạn đấy.”

Chuyện cần đến cuối cùng cũng đến. Mục Phách cảm thấy trong miệng có vị chua chát, anh nhìn sang phía bên kia gối, ánh mắt ảm đạm: “Anh biết.”

Gia Ngộ nắm lấy bàn tay anh đang định thu về.

“Cho nên em muốn sửa lại nội dung hợp đồng một chút.”

“Để anh sửa à?”

Gia Ngộ gật đầu: “Đúng vậy.” Ngay từ đầu chính cô là người kéo Mục Phách vào vũng lầy này, bây giờ cũng chính cô là người muốn giữ lại đứa bé này. Từ trước đến nay đều là cô nắm thế chủ động, sau khi Mục Phách hết lần này đến lần khác gật đầu đồng ý, cô muốn trao lại quyền quyết định cho anh, để anh tự quyết định nội dung của bản hợp đồng mới. Hoặc là giữ nguyên thời hạn một năm, hoặc là chọn thời gian dài hơn một chút, hoặc là ly hôn ngay bây giờ.

Mục Phách nhìn tờ giấy trên tay, hồi lâu vẫn không nói gì. Anh im lặng quá lâu, Gia Ngộ bất giác cắn móng tay, cô có chút sợ Mục Phách sẽ nói ly hôn ngay bây giờ. Mục đích có được công việc ổn định của anh đã đạt được, nợ nần cũng đã trả hết, tình hình trước mắt mà nói, chẳng có gì có thể ràng buộc anh cả. Tương lai nếu anh ly hôn với cô, vẫn có thể “tỏa sáng rực rỡ”. Chỉ là lý do cô sợ hãi là gì… Gia Ngộ không muốn nghĩ sâu xa, chỉ cảm thấy mình đang lo lắng cho đứa bé trong bụng, đứa bé đáng thương, còn chưa ra đời đã không có cha. Đương nhiên, nếu Mục Phách thực sự muốn ly hôn, cô cũng không thể không đồng ý. Cùng lắm thì yêu cầu anh thường xuyên đến thăm con, không thể để đứa bé vì sự tùy hứng của cô mà thiếu thốn tình thương của cha được.

Trong lúc cô đang miên man suy nghĩ, Mục Phách nói câu gì đó. Gia Ngộ giật mình, không nghe rõ, đến khi thấy miệng anh mấp máy, cô mở miệng hỏi: “Anh nói lại lần nữa đi. Em không nghe rõ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận