Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Thú Tội Muộn Màng

Gia Ngộ nhíu mày nhìn màn hình điện thoại, giọng điệu dịu đi một chút: “Tìm tôi có việc gì?”

“Tôi không có việc gì thì không thể tìm cậu à?” Thẩm Hành cười khẽ: “Tay cậu sao rồi?”

“Đỡ nhiều rồi.”

“Hôm nay thời tiết đẹp thế này, có muốn ra ngoài chơi chút không?”

Gia Ngộ mặt không đổi sắc nói dối: “Bà bầu này cần ngủ đủ giấc, không đi đâu.”

Thẩm Hành không nói tiếng nào cúp máy. Sau đó Gia Ngộ sờ sờ bụng, lại tiếp tục ngủ. Mãi cho đến khi tiếng tranh cãi ồn ào bên ngoài làm cô tỉnh giấc, cô mới lò dò xuống giường đi xem có chuyện gì.

“Dì à,” Gia Ngộ đứng ở cửa phòng ngủ, “Dì vào bếp trước đi ạ.”

Thẩm Hành đứng ở cửa ra vào, tầm mắt dừng lại trên bụng cô, vẫn còn phẳng lì, không hề nhô lên chút nào. Hắn chậm rãi thở ra một hơi, khẳng định: “Cậu nói đùa.”

Gia Ngộ không trả lời hắn ngay mà đi đến phòng khách ngồi xuống, yên lặng bóc vỏ quýt: “Lại đây ngồi đi.”

Thẩm Hành nghe lời cô bước tới, ngồi xuống bên cạnh. Hắn lại lặp lại: “Cậu nói đùa.”

Gia Ngộ ngước mắt lên, khóe miệng mím chặt, đây là biểu hiện cho thấy cô đang rất nghiêm túc. Cô nói: “Cậu biết tôi không bao giờ lấy chuyện này ra đùa giỡn.”

Mi mắt phải của Thẩm Hành đột nhiên giật mạnh. Hắn nắm lấy cánh tay Gia Ngộ, gần như nghiến răng nghiến lợi nói: “Văn Gia Ngộ, sao cậu có thể làm như vậy!”

“Tại sao tôi lại không thể?” Cánh tay bị hắn siết đau, nhưng Gia Ngộ đến cả mày cũng không nhăn lấy một cái. “Có cần tôi nhắc lại cho cậu lần nữa không? Mục Phách là chồng hợp pháp của tôi, tôi mang thai con của anh ấy, đây không phải là chuyện hết sức bình thường sao?”

Thẩm Hành trừng mắt buột miệng thốt ra: “Cậu rõ ràng biết…” Biết cái gì? Thẩm Hành không nói tiếp nữa.

Lông mi Gia Ngộ run rẩy, cô quay mặt đi, gỡ bàn tay hắn đang nắm chặt tay mình ra, nói: “Tôi không biết.”

“Cậu biết!” Thẩm Hành gằn từng chữ: “Văn Gia Ngộ, cậu biết tôi thích cậu.”

“Vậy sao?” Như đã sớm đoán được kết quả nên khi nghe thấy, đồng tử Gia Ngộ cũng không hề dao động. Cô bỏ một múi quýt vào miệng, chậm rãi nhai nuốt xong mới đáp lại hắn.

“Chỉ là Thẩm Hành à, tôi đã không còn thích cậu nữa rồi.”

Thẩm Hành nhất thời cứng đờ, vẻ mặt không thể tin nổi.

“Cậu nói cái gì?” Văn Gia Ngộ từng thích hắn ư? Sao hắn lại không hề biết!

Năm lớp 12, Gia Ngộ bị Văn Trọng đưa đến Trấn Nam Thủy, gặp phải tình cảnh khó khăn, cô không phải là không liên lạc với Thẩm Hành. Ngược lại là đằng khác, liên tục một tuần lễ, cô không ngừng gọi điện, nhắn tin, gửi email… cho Thẩm Hành. Mọi phương thức liên lạc đều thử qua, nhưng tất cả đều như đá chìm đáy biển, không một chút hồi âm.

Gia Ngộ quen biết Thẩm Hành từ nhỏ, hắn đối với cô vừa là bạn bè, vừa là một thói quen. Bao năm tháng làm bạn khiến cô trở nên chai sạn cảm xúc, bất kể hắn có hành động thân mật đến đâu, cô cũng chỉ nghĩ hắn là người bạn thân nhất của mình. Ít nhất là trước khi nhà họ Văn gặp biến cố, cô luôn nghĩ như vậy. Sau khi nhà họ Văn xảy ra chuyện, người mà mới hai ngày trước còn gọi video nói chuyện phiếm với cô, đột nhiên lại biến mất như cây bồ công anh bị gió thổi bay đi mất, không cách nào tìm lại được. Đó là lần đầu tiên Gia Ngộ đối với Thẩm Hành nảy sinh thứ tình cảm khác lạ. Cô tha thiết hy vọng hắn có thể nhanh chóng xuất hiện trước mặt cô, có thể giống như hồi còn nhỏ, hắn là người hùng, dũng cảm cứu cô khi bị kẻ xấu bắt nạt, một bên che chở cô trong lòng, một bên giơ cây gậy gỗ lớn tiếng quát: “Có tôi ở đây, không ai được phép bắt nạt Văn Gia Ngộ!”

Chỉ là hắn đã không xuất hiện. Cô cho hắn thời gian một tuần, hắn vẫn không xuất hiện. Vì thế, chút tình cảm khác thường của cô dành cho hắn cũng theo thời gian mà nguội lạnh dần. Sau khi bình tĩnh lại, thật ra Gia Ngộ cũng có thể hiểu được tại sao Thẩm Hành lại không liên lạc với mình. Hắn ngoài việc là Thẩm Hành ra, còn là con trai duy nhất của Thẩm gia.

Bình luận (0)

Để lại bình luận