Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Quá Khứ Lỡ Làng

Lúc đó Văn Trọng bị kẻ gian hãm hại, mối quan hệ làm ăn phía sau Văn gia lại liên lụy đến nhiều người, chỉ cần sơ sẩy một chút là có thể rước họa vào thân. Không ai muốn vào thời điểm đó lại đi chọc vào một mớ rắc rối. Kết giao thân thiết với Văn gia lúc này chẳng mang lại cho Thẩm gia bất kỳ lợi ích nào. Có lẽ Thẩm Hành đã vì cô mà đấu tranh với gia đình, có lẽ Thẩm Hành cũng đã tìm cách liên lạc với cô… Nhưng Gia Ngộ vẫn không thể tránh khỏi cảm giác thất vọng về hắn.

Thế nên sau đó khi Thẩm Hành tìm lại cô, cô đã lựa chọn làm ngơ. Sau khi Văn gia thoát khỏi khó khăn, cô lại lựa chọn coi như chưa có chuyện gì xảy ra. Không biết là xuất phát từ sự áy náy, cảm giác “lực bất tòng tâm” hay vẫn là do xa cách quá lâu khiến hai người không thể thành thật với nhau như trước, đối với khoảng thời gian một năm đó, Thẩm Hành cũng chưa bao giờ chủ động đề cập đến.

Coi như mọi chuyện chưa từng xảy ra, coi như một năm xa cách đó và khó khăn của Văn gia không hề liên quan đến nhau. Mọi việc qua đi, Gia Ngộ và Thẩm Hành trong mắt mọi người vẫn là một đôi bạn thân – nhưng chỉ dừng lại ở mức bạn bè mà thôi. Muốn tiến thêm một bước nữa là điều không thể.

“Văn Gia Ngộ, cậu chỉ vì chuyện đó mà không bao giờ cho tôi cơ hội nữa sao? Cậu có biết lúc đó tôi mới bao nhiêu tuổi không? Rất nhiều chuyện không phải cứ muốn làm là làm được!”

“Đúng vậy, chính là vì chuyện đó.” Gia Ngộ gật đầu, rồi trả lời câu hỏi thứ hai của hắn: “Tôi biết.”

Thẩm Hành nghe xong liền bật cười, nụ cười đầy vẻ chế giễu. Mệt cho hắn cứ tự cho mình là thông minh, cho rằng Gia Ngộ vì EQ quá thấp nên không hiểu được tình cảm của hắn, cho rằng chỉ cần cố gắng tiến thêm vài bước nữa là có thể nắm tay cô…

Năm đó Văn gia xảy ra chuyện, hắn bị gia đình ép buộc, không cho phép liên lạc với Gia Ngộ. Mười tám tuổi, hắn rốt cuộc vẫn còn “trẻ người non dạ”, căn bản không hề để chuyện này trong lòng, còn nghĩ chờ sau khi mọi chuyện ổn thỏa lại tìm Gia Ngộ cũng không muộn, Gia Ngộ đến lúc đó chắc chắn sẽ không trách hắn. Hắn chưa từng nghĩ rằng chỉ một chút chậm trễ này lại khiến mối quan hệ giữa hắn và Gia Ngộ không thể cứu vãn được nữa.

Ước chừng một năm. Hắn không phải thánh nhân, ném đá xuống giếng mà chẳng thấy chút gợn sóng nào, liền tức giận đến mức không muốn “mặt nóng áp mông lạnh” nữa. Sau này dù có hối hận, hắn cũng vì sĩ diện mà cố nhịn xuống. Chờ đến khi sóng yên biển lặng, Văn gia không còn gặp khó khăn, Gia Ngộ lại một lần nữa quay trở lại vị trí vốn có của mình, không cần ai “thêm dầu vào lửa”, mối quan hệ của hai người tự nhiên lại được nối lại. Vì thế Thẩm Hành còn từng tự đắc cho rằng Gia Ngộ là người không để bụng chuyện nhỏ, không trách hắn vì gia tộc mà lo cho bản thân, cũng không trách hắn vì tùy hứng tự phụ mà chỉ lo giữ thể diện cho mình. Sau đó hắn cũng không dám chủ động nhắc đến chuyện hắn biến mất một năm đó, sợ Gia Ngộ vin vào chuyện này làm khó hắn.

Thẩm Hành nào đâu biết rằng, khi đó Gia Ngộ đã sớm “cầm lên được thì buông xuống được”, đơn phương nói lời tạm biệt với hắn trong lòng. Chuyện đến nước này, hắn cuối cùng cũng hiểu ra, người dậm chân tại chỗ chỉ có một mình hắn, mà kẻ ngu ngốc cũng chỉ có chính hắn mà thôi.

Thẩm Hành rời đi. Vừa lúc Gia Ngộ ăn xong quả quýt, cô phủi vụn vỏ trên tay, đứng dậy, vuốt ve cái bụng còn chưa nhô lên của mình, đi vào bếp.

“Dì à, chuyện xảy ra hôm nay, dì coi như không nghe thấy gì cả nhé.”

Dì giúp việc khẽ cúi người, gật đầu gần như không thể nhận ra, không lên tiếng. Gia Ngộ cũng lười giải thích thêm. Cô bây giờ chỉ nghĩ đến món canh móng heo do chính tay Mục Phách nấu mà thôi.

Sau khi Thẩm Hành về nhà, ngồi phịch xuống ghế sô pha trong phòng khách, hắn cứ mãi suy nghĩ về khoảng thời gian sớm chiều bên cạnh Gia Ngộ. Nhưng nhớ lại thì chủ yếu chỉ là những màn đấu khẩu thường ngày, thực sự thiếu vắng những khoảnh khắc ấm áp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận