Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đêm Giao Thừa Bất An và Vị Khách Lạ

Gia Ngộ hỏi anh khi nào về đến nhà.

“Anh đang đợi xe.” Giọng Mục Phách có chút mệt mỏi vọng qua điện thoại.

Gia Ngộ lầm bầm trách yêu: “Đã bảo anh lái xe đi mà.”

“Mấy ngày này kẹt xe kinh khủng lắm, đi tàu điện ngầm lại nhanh hơn.”

“Lúc nào anh cũng có lý do hết.” Gia Ngộ đổi điện thoại sang tai kia, giọng dịu lại, “Ngoài trời vừa có tuyết rơi đấy, anh bảo tài xế lái chậm một chút nhé.”

Mục Phách cười nhẹ, đáp được.

“Em còn tự tay gói sủi cảo đấy, anh về là có ăn liền!” Giọng cô đầy háo hức khoe khoang.

Mục Phách lại cười, ánh mắt vô thức hướng về phía gốc cây cách đó không xa gật đầu, hoàn toàn quên mất Gia Ngộ chẳng thể nhìn thấy.

“Mục Phách, có người gọi anh kìa.” Giọng Gia Ngộ vang lên từ đầu dây bên kia.

Mục Phách hoàn hồn, lúc này mới nghe thấy những âm thanh ồn ào xung quanh.

Gia Ngộ tỏ ra săn sóc: “Anh xử lý công việc trước đi, em đi hấp sủi cảo đây.” Không đợi Mục Phách trả lời, cô đã cúp máy.

Anh không khỏi bật cười, vuốt ve màn hình điện thoại hai cái rồi thu lại nụ cười, quay người về phía người phụ nữ vừa gọi tên mình. Gương mặt anh lạnh tanh, không một gợn sóng cảm xúc.

Người phụ nữ kia lại tỏ ra vô cùng kích động: “Mục Phách, đúng là cậu thật sao? Cuối cùng tôi cũng tìm được cậu rồi!”

– –

Mục Phách về nhà muộn hơn dự tính của Gia Ngộ gần bốn mươi phút.

“Sao bây giờ anh mới về?” Gia Ngộ đón anh ở cửa, giọng có chút hờn dỗi.

Mục Phách dựa tường thay giày, giải thích qua loa: “Lúc đó có chút việc đột xuất nên anh phải ở lại xử lý.” Anh bước tới, cố tình lảng sang chuyện khác, “Sủi cảo chín chưa em? Anh đói bụng quá.”

“Vừa mới hấp xong đấy, tại anh về chậm quá thôi.” Gia Ngộ vẫn còn ấm ức.

“Anh xin lỗi.” Mục Phách cúi đầu nhìn đĩa sủi cảo trên bàn, những chiếc bánh hình thù kỳ lạ, cái to cái nhỏ không đều nhau. Anh mím môi, cố nén cười: “Nhìn ngon mắt quá.”

Gia Ngộ véo nhẹ vào gáy anh: “Đây là lần đầu tiên em gói sủi cảo đấy, chưa quen tay là chuyện bình thường, lần sau sẽ đẹp hơn.”

“Lần sau anh sẽ cùng làm với em.”

“Được.” Gia Ngộ ngừng một chút, “Ngày mai anh được nghỉ rồi phải không?”

Mục Phách gật đầu, “Nghỉ đến hết mùng sáu.”

Gia Ngộ nhỏ giọng lầm bầm: “Ba em đúng là…” Chắc lại ép anh làm việc đây mà.

Mục Phách cong môi: “Đừng nói vậy mà. Ngồi xuống ăn cùng anh một chút đi, nhiều quá anh ăn không hết.”

Sủi cảo nhân thịt heo nấm hương, hình dáng tuy không bắt mắt nhưng hương vị lại không tệ. Mục Phách thật sự đói bụng, anh ăn liền một mạch hơn mười cái mới dừng lại.

Gia Ngộ đưa cho anh cốc nước ấm, vẻ mặt đầy tự hào: “Xem ra em cũng có năng khiếu nấu nướng đấy chứ.”

Mục Phách nhắc nhở: “Nhưng em vẫn nên tránh xa bếp núc ra một chút, đừng quên lần trước bị bỏng tay đấy.”

Gia Ngộ cuối cùng cũng không phản bác được.

Trong góc tối ở tầng hai, Văn Trọng đứng lặng yên quan sát hồi lâu. Mãi cho đến khi cơn buồn ngủ kéo đến, ông mới khẽ mỉm cười hài lòng quay về phòng.

Đứa bé trong bụng rất ngoan. Đến nay thai đã được ba tháng, Gia Ngộ rất ít khi có phản ứng khó chịu. Thi thoảng cũng có nôn nghén, nhưng không nghiêm trọng lắm. Ngoài việc eo thường xuyên nhức mỏi ra thì mọi thứ so với trước khi mang thai cũng chẳng khác biệt là bao.

Mục Phách tắm rửa xong bước ra, Gia Ngộ đang đọc sách liền khép lại, như nhìn thấy cứu tinh, cô nhảy xuống giường, miệng liên tục rên rỉ: “Eo lại mỏi quá rồi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận