Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ký Ức Đêm Say và Hiểu Lầm Ngưu Lang

Phản ứng đầu tiên của cô là không thể tin nổi người đàn ông nằm cạnh mình lúc này lại chính là bạn học cấp ba ngày nào. Phản ứng thứ hai là bạn học cấp ba của cô sao lại đi làm… ngưu lang? Phản ứng thứ ba là cô lại có thể sau khi say rượu mà “lên giường” với bạn học cấp ba!

(ngưu lang: trai bao)

Chưa kịp để Gia Ngộ lấy lại bình tĩnh, người đàn ông vốn đang say ngủ bỗng mở mắt. Đáy mắt anh trong veo, ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu vào chia cắt sườn mặt anh thành hai mảng sáng tối. Gia Ngộ nhìn đến ngẩn người, thậm chí còn muốn đưa tay chạm thử vào hàng mi dài cong vút như cánh quạt kia.

“Văn Gia Ngộ?”

Đến rồi, một tiếng gọi kéo người về thực tại. Gia Ngộ vốn định giả vờ mất trí nhớ để lấp liếm mối quan hệ của hai người đã bị câu nói này đánh tan thành mây khói.

“…Là tôi.”

Mục Phách lười biếng đưa mắt đảo qua khoảng xuân quang phơi phới trước ngực cô, rồi nhanh chóng dời đi tầm mắt, anh nói: “Che lại đi.”

Gia Ngộ cúi đầu xuống, theo bản năng đáp: “Hôm qua không phải cậu cũng chạm vào rồi sao?” Những dấu hôn xanh tím loang lổ trên người, dù cô không nhớ rõ thì cũng không đến mức bị mù. Nhìn người đàn ông đối diện vành tai nhanh chóng nhuộm màu phấn hồng, tâm trạng Gia Ngộ tốt hẳn lên. Cô tùy ý kéo chăn che đến xương quai xanh, thản nhiên nói: “Tôi che rồi đấy, cậu nhìn qua đi.”

Như đang cố gắng kìm nén điều gì đó, Mục Phách dùng sức nhắm mắt lại rồi mở ra lần nữa nhìn về phía Gia Ngộ. Nhớ lại hành động vừa rồi của cô, con ngươi anh bất giác nhuốm thêm một tầng thâm trầm. Anh đã tỉnh từ sớm. Trong lúc cô không ngừng nhìn anh, kể cả anh không mở mắt cũng có thể cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng như lửa đốt kia.

“Cậu không nhớ ra tôi à?”

“…” Gia Ngộ chột dạ sờ sờ mũi, “Bây giờ thì nhớ ra rồi.”

“Bây giờ?” Mục Phách hiểu ra, khó trách vừa rồi khi gọi tên cô, cô một chút kinh ngạc cũng không có. “Cho nên nói, cậu hôm qua căn bản không biết tôi là ai?”

Cảm giác áp bức như núi đè ngày càng lớn, Gia Ngộ cam chịu gật đầu, lấy cớ say rượu giải thích: “Tôi hôm qua say quá, không nhớ ra…” Nếu hôm qua đã nhận ra anh thì dù thế nào cô cũng không thể “lên giường” với anh được.

Mục Phách im lặng, không biết đang suy nghĩ gì. Không khí trở nên quá mức vi diệu, mà lúc này rời đi hình như lại không thích hợp. Văn Gia Ngộ trước nay luôn là người mặt dày mày dạn, bất kể gặp phải chuyện gì cũng không hề nao núng, cô cảm thấy mình cần phải mở miệng phá vỡ sự im lặng này. Vì thế cô chủ động tìm đề tài: “Tôi nhớ năm đó thành tích của cậu rất tốt mà. Sao bây giờ lại đi làm… Ngưu lang?”

Vừa dứt lời cô chỉ muốn cắn đứt lưỡi mình, thật là hết chuyện để nói rồi hay sao. Nếu nói vừa rồi Mục Phách chỉ là mặt không biểu cảm thì hiện tại có thể dùng từ đen như đít nồi để hình dung khuôn mặt anh.

“Tôi không phải Ngưu lang.” Anh nghiến răng nghiến lợi nhấn mạnh: “Tôi chỉ là làm bartender ở quán bar đó thôi.” Huống chi, quán bar đó cũng không hề cung cấp cái loại dịch vụ đặc biệt kia.

Gia Ngộ khẽ thở phào, không phải Ngưu lang vậy bọn họ chính là tình một đêm? Tiêu tiền để “thượng” bạn học, cái tội danh này có thể gỡ xuống rồi, gánh nặng tâm lý của cô tức khắc nhẹ đi rất nhiều. Đây là ngươi tình ta nguyện, không thể trách cô ép mua ép bán được. Nói lại thì, xét về đối tượng tình một đêm mà nói, trừ lần đầu tiên Mục Phách có hơi nhanh ra, thì kỹ thuật của anh thật sự không tệ… Có một số chuyện có thể quên đi, nhưng khoái cảm thể xác và tinh thần thì vẫn có thể khắc sâu ấn tượng.

Mục Phách nhìn thần sắc biến hóa trên mặt Gia Ngộ, trong lòng vô cớ dấy lên một ngọn lửa giận, anh bực bội nói: “Biến đi!” Sau đó dứt khoát bước xuống giường, đi thẳng vào phòng tắm.

Gia Ngộ ngơ ngác nhìn chằm chằm vào bờ mông săn chắc của anh, trong đầu sấm sét nổ vang rền gọi tên anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận