Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Pháo Hoa Đêm Giao Thừa

Cuộc gọi kết thúc.

“Anh đang làm gì vậy?” Gia Ngộ mở cửa bước vào, “Sao không bật đèn?”

Mục Phách khẽ cười, hỏi cô: “Sao vậy em?”

Nhắc tới chuyện quan trọng, mắt Gia Ngộ sáng rực lên, cô giơ hai cây pháo hoa nhỏ lên: “Chúng ta đi đốt pháo hoa đi!”

Mục Phách ngạc nhiên: “Em lấy ở đâu ra vậy?”

“Bí mật.” Gia Ngộ kéo lấy cánh tay anh, nài nỉ: “Năm ngoái bị ẩm nên không đốt được. Năm nay em kiểm tra rồi, đều dùng được hết. Em tính rồi, đốt xong chỗ pháo hoa này là vừa kịp lúc giao thừa, mình cùng đếm ngược…”

Mục Phách càng nghe tim càng mềm nhũn, anh nắm lại tay Gia Ngộ, dẫn cô đi ra ngoài. Đây là cái Tết đầu tiên họ cùng nhau đón.

Trong sân, lớp tuyết trắng đã được dọn sạch một khoảng. Khác với sự ấm áp trong nhà, gió đêm thổi qua mang theo hơi lạnh buốt giá. Gia Ngộ vùi mặt vào chiếc khăn quàng cổ dày sụ, đưa hai cây pháo hoa cho Mục Phách: “Anh cẩn thận một chút, đừng để bị bỏng.”

Mục Phách nhận lấy, dứt khoát châm lửa. Tia lửa lóe lên rồi vụt tắt, rồi lại đột ngột bùng sáng không báo trước, một chùm sáng nhỏ nhoi vẫn đủ sức soi rọi nửa khuôn mặt xinh đẹp rạng ngời của Gia Ngộ.

“Cháy rồi!” Cô cầm lấy cây pháo hoa đang cháy, lùi lại vài bước vẽ ra hai vòng tròn lớn, réo gọi: “Mau quay video cho em!”

Mục Phách nhìn đến ngẩn người, lúc lấy điện thoại ra thì pháo đã cháy hết. Anh lại đưa cho cô hai cây khác: “Làm lại lần nữa đi.”

Một cây pháo hoa chỉ cháy được chưa đầy nửa phút, chơi chưa được bao lâu Gia Ngộ đã thấy mệt. Cô xoay xoay bả vai: “Mệt quá.”

“Nghỉ một lát đi em.”

“Mấy giờ rồi anh?”

“Kém hai mươi phút nữa là đến giao thừa.”

“Để em xem lại video vừa rồi.”

Mục Phách đưa điện thoại cho cô: “Xem cái cuối cùng thôi, mấy cái trước chưa kịp quay thì pháo đã tắt rồi.”

Đoạn video chỉ vỏn vẹn tám giây, Gia Ngộ xem đi xem lại ba lần, đột nhiên nói: “Mục Phách, hình như chúng ta chưa có ảnh chụp chung nào cả.”

“…Anh rất ít khi chụp ảnh.”

“Đốt thêm một cây nữa đi.” Gia Ngộ bĩu môi, “Để lấy ánh sáng, chúng ta chụp một tấm.”

Mục Phách nghe lời làm theo. Chờ pháo hoa cháy sáng rực rỡ, hơi thở ấm áp của Gia Ngộ đột nhiên phả vào người anh. Cô áp sát mặt mình vào mặt anh. Khoảng cách quá gần, anh thậm chí có thể cảm nhận được nụ cười đang nở trên môi cô.

“Anh cười lên đi chứ.”

Mục Phách chớp chớp mắt, không nhìn vào màn hình, cũng không nhìn thấy chính mình, mà chỉ chăm chú nhìn Gia Ngộ đang hiện lên trên màn hình điện thoại. Cô thật xinh đẹp. Nghĩ như vậy, anh bất giác mỉm cười.

Gia Ngộ chỉ kịp bấm chụp một lần, pháo hoa đã tắt ngấm. Cô lầm bầm: “Cái này chắc chắn là bị ăn bớt nguyên liệu rồi.” Cũng may bức ảnh chụp ra hiệu quả không tệ. Cô cười đến híp cả mắt, đưa cho Mục Phách xem: “Ảnh đẹp quá đi mất.”

Mục Phách nhìn chăm chú hồi lâu, cuối cùng nói: “Hôm nào mình đi in ra nhé.”

“Được.” Gia Ngộ thuận miệng đồng ý, rồi xoa xoa hai bàn tay vào nhau, “Lạnh quá, chúng ta về phòng đi?”

Mục Phách gật đầu, thu dọn vỏ pháo hoa vương vãi đầy đất, cầm gọn trong một tay. Gia Ngộ ngầm hiểu ý, nắm lấy bàn tay còn lại của anh, hỏi: “Tay em lạnh lắm đúng không?”

“Không sao, tay anh ấm mà.”

Trong phòng khách sáng trưng, TV đang chiếu chương trình Gala cuối năm đã đến hồi cao trào, vô cùng náo nhiệt. Nhưng Văn Trọng lại chẳng có tâm trí đâu mà xem, chỉ cúi đầu nghịch điện thoại. Gia Ngộ nắm tay Mục Phách đi ngang qua: “Bọn con lên lầu nhé ba?”

Văn Trọng đến cả đầu cũng không ngẩng lên, chỉ xua xua tay tỏ ý đã biết. Gia Ngộ thấy vậy, sau khi về phòng liền hỏi Mục Phách: “Có phải ba em lại đang bận gửi tin nhắn chúc Tết không?”

Mục Phách đáp không phải: “Anh cũng đâu có gửi mấy thứ đó.”

Gia Ngộ à một tiếng, bảo anh mở cửa sổ ra: “Lát nữa chắc chắn sẽ có người đốt pháo hoa đấy.”

Mục Phách mở cửa sổ, rồi lấy chiếc chăn mỏng khoác lên người Gia Ngộ: “Cẩn thận kẻo lạnh.”

Gia Ngộ nắm lấy một góc chăn: “Anh cũng vào đây đi.” Một người sưởi ấm sao bằng hai người ôm nhau được.

Cửa sổ mở lớn, âm thanh ồn ào từ bên ngoài truyền vào trở nên rõ ràng hơn hẳn. Phía đối diện hình như là một nhóm bạn bè đang cùng nhau đón Tết, họ đứng cả ra ban công, nói cười không ngớt, cuối cùng trong bầu không khí náo nhiệt ấy cùng nhau đồng thanh đếm ngược –

Bình luận (0)

Để lại bình luận