Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Nói Dối Ngọt Ngào và Nỗi Bất An Thầm Lặng

“Hỏi đi em. Câu cuối cùng, nói xong chúng ta đi ngủ.”

“Năm ngoái em hỏi anh là ai, tại sao anh lại không trả lời tin nhắn của em?”

Mục Phách nghẹn ra một câu trả lời: “Anh cảm thấy sau này chúng ta cũng chẳng gặp lại nhau nữa, nói cho em biết cũng chẳng có tác dụng gì, nên thôi không nói nữa.”

“Nhưng chúng ta bây giờ không chỉ kết hôn rồi, còn có cả con nữa.” Tuy rằng có mang theo chút ít yếu tố giao dịch giả dối.

Mục Phách dịu dàng nói: “Cho nên mới nói thế sự khó lường mà.”

Gia Ngộ im lặng hồi lâu rồi nói: “Em còn một câu hỏi nữa muốn hỏi.”

Mục Phách ừ một tiếng.

“Anh tại sao… lại gửi tin nhắn cho em?”

Bởi vì thích em. Mục Phách thầm nói trong lòng. Anh dùng tay nhẹ nhàng luồn vào mái tóc Gia Ngộ, trong mắt tràn đầy sự sủng ái dịu dàng như nước, rồi lại chậm rãi biến mất trong bóng tối.

“Em cũng biết mà, trước kia anh rất thiếu tiền, tuy nhiên bây giờ cũng chẳng khá hơn là bao.” Anh tự giễu cười một tiếng, “Em cho anh tiền, lúc đó không nghi ngờ gì chính là than sưởi ấm giữa ngày tuyết rơi. Cho nên anh cảm thấy một câu chúc em năm mới vui vẻ là rất cần thiết.”

“Vậy sao? Chỉ vì lý do đó thôi à?”

Mục Phách thở dài một tiếng gần như không thể nghe thấy, anh đáp: “Ừ.”

Không biết vì sao Gia Ngộ lại có chút thất vọng. Cô xoay người, quấn chặt chăn lại, giọng nói phiền muộn: “Ngủ đi, em mệt rồi.”

Khuỷu tay Mục Phách trở nên trống rỗng. Anh hơi thất thần nhưng không biểu hiện ra ngoài, chỉ nhẹ nhàng xoa xoa gáy Gia Ngộ: “Ngủ ngon em.” Mà Gia Ngộ dường như đã ngủ say, không hề đáp lại.

Mục Phách một chút buồn ngủ cũng không có. Kỳ thực vừa rồi anh rất muốn thừa nhận. Nhưng trong lòng anh hiểu rất rõ mình không có tư cách để thừa nhận. Anh hai bàn tay trắng, dựa vào cái gì để giữ Gia Ngộ lại bên cạnh mình chứ? Kể cả Gia Ngộ không để tâm chuyện này thì trong lòng anh cũng không hề dễ chịu. Bởi vì thói quen không phải là thích.

Tình hình trước mắt mà nói, Gia Ngộ đối với anh có lẽ là thói quen và sự ỷ lại, có lẽ có một chút thích, có lẽ một chút cũng không có, anh không rõ lắm. Nói khó nghe thì Gia Ngộ giống như không cần đến tình yêu, cô cũng không hề cảm thấy cô đơn mà lại sống quá tự do tự tại, giống như một cơn gió, anh có thể cảm nhận được nhưng không thể nào nắm bắt được. Hơn nữa, chuyện này còn phải xem Gia Ngộ có nguyện ý tiếp nhận anh hay không rồi mới có thể tính tiếp được. Nếu sau khi anh thừa nhận, Gia Ngộ không muốn tiếp nhận anh thì khả năng sau đó anh phải đối mặt chính là tờ đơn ly hôn. Đó là chuyện anh không muốn nghĩ đến nhất.

Tiếng thở của người bên cạnh dần trở nên nhẹ nhàng đều đặn. Mục Phách nhẹ nhàng nằm xuống, lại nhẹ nhàng đưa tay ôm lấy Gia Ngộ. Như một thói quen, Gia Ngộ bị cuốn vào lồng ngực ấm áp của anh liền thân mật cọ cọ vào ngực anh.

Mục Phách khẽ cong môi. Anh nghĩ mình sẽ có một khởi đầu tốt đẹp.

Kỳ nghỉ Tết âm lịch dài ngày thoáng cái đã trôi qua. Mục Phách quay trở lại với guồng công việc hàng ngày, bụng của Gia Ngộ cũng dần dần lộ rõ hơn. Đến khi Viện Viện gặp cô liền la oai oái đầy kinh ngạc: “Tình mẫu tử của cậu tỏa ra làm chói cả mắt mình rồi!”

Gia Ngộ xoa xoa mặt mình, tự đắc cười: “Hay là cậu cũng mang thai một đứa đi, gần đây da dẻ của mình đúng là tốt đến cực điểm luôn ấy.”

“Thôi đừng!” Viện Viện xua tay lia lịa, “Ông cụ nhà mình mà nghe tin mình chưa cưới đã có bầu chắc sốc đến ngất xỉu mất.” Nhà Viện Viện là gia đình gia giáo, bố cô ấy là nhà thư pháp nổi tiếng ở Bắc Thành. Không biết có phải do vật cực tất phản hay không, khí chất gia đình thư hương chẳng dính dáng chút nào đến người Viện Viện, đúng là vẻ ngoài thì ngọc ngà mà bên trong lại là tâm hồn phóng khoáng không thể kiềm chế.

“Cậu có thể kết hôn trước mà.”

Viện Viện trừng mắt nhìn cô: “Cậu tưởng ai cũng như cậu chắc?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận