Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Trêu Chọc Của Cô Bạn Thân

Hai ngày cuối tuần trôi qua nhanh chóng. Trước ngày hẹn xem phim với Lương Sở Uyên, Tô Yểu ghé qua hiệu sách của Quan Đình.

“Khí sắc tươi tắn gớm nhỉ, có điểm bất thường nha.”
Tô Yểu ném trả chiếc khăn che nắng cho cô bạn: “Cậu nói chuyện tử tế được không!”

Quan Đình cười hề hề: “Chẳng phải tại mình quá hiểu cậu sao? Dạo này gặp chuyện gì vui à? Hay là bà Điền ma đầu đi công tác rồi?”

“Chả phải.” Tô Yểu lấy trong túi ra bình giữ nhiệt, bên trong là trà nóng cô pha từ nhà. Không biết là loại trà gì Điền Lệ Quân thưởng, mùi rất thơm, uống vào không thấy đắng.

“Thế sao mặt cậu cứ phơi phới như hoa mùa xuân thế kia!”
“Có à?” Tô Yểu sờ mặt, nghĩ đến mấy lần gặp gỡ tình cờ gần đây, bèn giơ bình trà lên, “Chắc tại uống nhiều trà nóng.”

“Ma nó tin cậu.” Quan Đình gục đầu lên bàn gỗ, cằm gõ nhẹ tạo thành tiếng lộc cộc, “Yểu Yểu này, hai hôm trước anh trai mình có hỏi thăm cậu đấy.”

Tô Yểu chẳng thèm để tâm: “Anh ấy hỏi thăm mình làm gì? Định mua cần cẩu tháp của công ty mình à?”

“Mình nói chuyện nghiêm túc đấy. Cậu thừa biết anh mình từ hồi năm nhất đại học gặp cậu một lần là nhớ mãi không quên. Tính ra cũng gần chục năm rồi còn gì! Chung tình cỡ nào mới làm được thế chứ! Cậu không thể cân nhắc anh ấy một chút à?”

Tô Yểu bình tĩnh đáp: “Nhưng mình thấy chục năm nay bạn gái của anh ấy cũng thay đổi xoành xoạch đấy thôi.”

Quan Đình ngượng ngùng đảm bảo: “Nếu hai người thành đôi, anh ấy mà dám léng phéng, mình đánh gãy chân chó của anh ấy ngay!”

“Thế là cậu quyết tâm đẩy mình vào chỗ chết à?”
Quan Đình im bặt. Anh trai mình thế nào cô rõ quá rồi. Giờ muốn làm bà mối chẳng qua là mong Tô Yểu có thêm chút kinh nghiệm yêu đương, chứ đâu thể cứ độc thân mãi được.

Thấy cô bạn ỉu xìu, Tô Yểu véo nhẹ má cô ấy: “Đừng nghĩ nhiều, anh cậu chắc chắn tìm được người tốt hơn mình.”

“Ai thèm lo cho anh ấy! Mình sốt ruột thay cậu thì có, hiểu chưa?”
Tô Yểu giơ hai tay đầu hàng: “Mình sai, mình sai, là mình trách oan Quan đại mỹ nữ rồi.”

Quan Đình bật cười, nửa đùa nửa thật: “Lạ thật đấy, cậu xinh đẹp thế này mà sao đường tình duyên nó lận đận thế nhỉ?”

“Ai bảo mình lận đận?” Tô Yểu quay sang cô bạn, chỉ chỉ vào miệng mình.
Quan Đình ngơ ngác.
“Ngốc.” Tô Yểu gõ nhẹ lên trán cô ấy, “Còn nhớ anh chàng đẹp trai không nói được lần trước không?”

“Không nói được? Bị câm ấy à… À, cái người thích uống cà phê nhà mình ấy hả? Anh ta làm sao?”

Tô Yểu ưỡn ngực, chậm rãi tuyên bố: “Bản tiểu thư ngày mai đi xem phim với anh ta đấy.”

Dưới màn “tra khảo” nghiêm ngặt của Quan Đình, Tô Yểu đành lựa lời kể lại quá trình quen biết Lương Sở Uyên, dĩ nhiên là giấu nhẹm chuyện cô có thể nghe được tiếng lòng của anh. Về điểm này, cô và Lương Sở Uyên tâm ý tương thông. Họ đều cho rằng, chuyện lạ đời như vậy, càng ít người biết càng tốt.

“Đầu tiên là va phải nhau, rồi tình cờ gặp lại lúc mua tranh, sau đó vì muốn cảm ơn nên hôm qua hai người đi ăn tối, ngày mai lại còn hẹn đi xem phim… Mình tóm tắt đúng chưa?”

Chuyện quan trọng nhất chưa nói, Tô Yểu không dám nhìn thẳng vào mắt Quan Đình, chỉ gật đầu qua loa: “Ừm, đại khái thế.”

Quan Đình buột miệng văng tục. “Hai người chúng bây rõ ràng là tình trong như đã mặt ngoài còn e!”

“…” Tô Yểu suýt sặc, “Quan Đình, mình cấm cậu dùng thành ngữ lung tung đấy nhá.”

“Thì đúng là thế còn gì! Cậu nghĩ mà xem, tuần nào anh ta cũng lượn lờ trước mắt mình, sao không thấy mời mình bữa cơm, xem bộ phim nào? Rõ ràng là có ý với cậu… Không đúng không đúng, phải là cả hai người đều có ý chứ, nếu không sao Tằng Bích Thiêm hẹn thì cậu từ chối, còn anh ta vừa mở lời cậu đã gật đầu lia lịa?”

Quan Đình một khi đã phân tích là nói một tràng dài. Tô Yểu nghe mà đau cả đầu, rất muốn nói cho cô ấy biết tình huống của mình và Lương Sở Uyên đặc biệt lắm, nhưng lại không thể mở lời, đành bỏ cuộc: “Tóm lại, quan hệ của bọn mình thực sự trong sáng.”

“Hừ,” Quan Đình khịt mũi coi thường, “Mình bắt đầu bỏ heo đất tiền mừng cưới cho hai người từ hôm nay là vừa.”
“Cậu nghĩ xa quá rồi đấy.”
“Rồi chúng ta chờ xem, xem ai nói đúng.” Bỗng nhớ ra điểm mấu chốt, cô ấy đập bàn, “Ối giời, thế hai người giao tiếp kiểu gì? Anh ta không phải… là người câm à?” Câu cuối, Quan Đình hạ giọng lí nhí.

Tô Yểu không muốn nói dối nhiều, chỉ đáp mơ hồ: “Viết giấy.”

Quan Đình đột nhiên cười phá lên: “Mình bắt đầu tưởng tượng ra cảnh hai người sau này ở với nhau rồi.”
“Có gì đáng cười?”
“Ông nói gà bà nói vịt chứ gì!”

Tô Yểu: “…” Sẽ không đâu, cô là người duy nhất trên đời này có thể nghe được suy nghĩ của Lương Sở Uyên. Lúc này Tô Yểu còn chưa nhận ra, câu phản bác này của cô chẳng khác nào tự nhảy vào cái bẫy mà Quan Đình đã giăng sẵn.

Vé xem phim tương ứng với rạp chiếu khá xa Ôn Giang, lái xe mất khoảng 40 phút. Vốn dĩ là mua vé cho Điền Lệ Quân nên Tô Yểu cũng chẳng tính đến tình huống đột ngột này.

Bình luận (0)

Để lại bình luận