Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Người Cũ Xuất Hiện

Tin đồn thổi suốt nửa tháng cuối cùng cũng đến hồi kết. Công ty cuối cùng cũng đón được nhân vật chính trong truyền thuyết: Giám đốc tài chính mới, nghe đâu đẹp trai ngời ngời. Mấy cô trong văn phòng đã được diện kiến trước, cứ tấm tắc khen mãi, nào là cao ráo, đẹp trai, lại còn giàu có, đúng chuẩn hình mẫu bạn trai lý tưởng.

Lúc đó Tô Yểu đang bận sắp xếp phòng họp nên không hóng hớt được nhiều, chỉ loáng thoáng nghe tên anh ta là gì đó Minh, nghe rất quen tai, nhưng cũng không nghĩ nhiều.

Điền Lệ Quân có thói quen mỗi ngày uống hai ly cà phê. Hôm nay tâm trạng bà ta không tốt, Tô Yểu liếc qua ly cà phê, thấy còn nguyên vẹn. Cô cụp mắt đi theo sau Điền Lệ Quân, báo cáo: “Phòng họp đã sắp xếp ở tầng tám ạ. Tầng bảy bên nhân sự mượn rồi.”

Điền Lệ Quân không đáp lời, mặt lạnh như tiền, bước đi hùng hổ như muốn dẫm nát sàn nhà. Tô Yểu lại thầm hả hê trong lòng. Tổng bộ cử một người như vậy xuống, tuy chức vụ thấp hơn Điền Lệ Quân nửa bậc nhưng thực quyền lại có thể lấn át bà ta. Nói trắng ra là tai mắt cấp trên phái xuống để giám sát. Có người khiến Điền Lệ Quân khó chịu, Tô Yểu coi anh ta như hảo hán.

Mở cửa phòng họp, bên trong đã ngồi quá nửa. Tô Yểu liếc nhanh, vị giám đốc tài chính kia vẫn chưa tới. Không cần nhìn Điền Lệ Quân cũng biết, bà ta chắc chắn lại đang tức sôi máu.

“Rầm–” Điền Lệ Quân tạo ra tiếng động lớn rồi mới ngồi xuống. Mọi người xung quanh đã quen nên không có phản ứng gì. Bà ta cao giọng: “Người vẫn chưa tới à?”

“Tới đây.”
Mọi người quay đầu lại. Cửa phòng họp xuất hiện một người đàn ông, lập tức trở thành tâm điểm chú ý.

“Vừa rồi gặp chút sự cố nên đến muộn, xin lỗi mọi người.” Người đàn ông nói xong mỉm cười, nụ cười như gió xuân ấm áp, ngay cả Điền Lệ Quân mặt cũng dịu đi vài phần.

Tô Yểu lại không thể ngồi yên. Cô ngồi thẳng dậy, cảm thấy da đầu tê rần. Cái gì Chung Minh? Cái gì quen tai? Vị giám đốc mới này tên là Tông Minh. Là đối tượng thầm mến một thời của cô.

Tô Yểu không thể không thừa nhận, cảm giác gặp lại người mình từng thầm thương trộm nhớ trong vai trò đồng nghiệp nó giống như… dẫm phải quả bom hẹn giờ vậy. Tông Minh là kiểu người sinh ra đã tỏa sáng. So với vẻ sắc sảo hiện tại, thời học sinh anh ta trong trẻo như ánh mặt trời, lại rất hay cười, trông vô cùng dễ gần, là bạch mã hoàng tử trong lòng biết bao nữ sinh.

Mà trong số đó, ban đầu không hề có Tô Yểu. Thời đi học, trong mắt Tô Yểu chỉ có sách vở, yêu đương là chuyện không tưởng. Sở dĩ cô có “ý đồ” với Tông Minh, là bởi vì anh ta đã ba lần liên tiếp cướp mất vị trí số một trên bảng xếp hạng thành tích của cô. Suy nghĩ của cô lúc đó cũng rất đơn thuần, đơn thuần đến mức cảm thấy thích vì anh ta thông minh.

Tông Minh nổi tiếng trong trường, không cần cố ý hỏi han, Tô Yểu cũng biết đủ thứ thông tin về anh ta. Nhưng cô cũng chẳng hứng thú biết quá nhiều, chỉ muốn xem mặt mũi anh ta ra sao. Không đến hai ngày sau, tại đại hội thể thao, Tô Yểu đã được diện kiến “lư sơn chân diện mục”. Thấy anh ta trông cũng ưa nhìn, cô liền nảy ra ý định kết bạn – bạn bè để cùng nhau trao đổi học tập. Vì chuyện này, cô còn viết một bức thư rất dài, định bụng tan học sẽ đưa cho Tông Minh.

Ai ngờ, thư còn chưa kịp trao tay, cô đã tận mắt chứng kiến Tông Minh thẳng tay ném lá thư tình của một nữ sinh nào đó vào thùng rác. Rõ ràng có thể từ chối, rõ ràng có thể không nhận, tại sao lại nhận lấy tâm ý của người khác rồi nhẫn tâm chà đạp lên nó? Tô Yểu không hiểu. Bởi vì cô cũng chỉ là đơn phương. Có lẽ lá thư trong tay cô nếu đưa ra cũng sẽ nhận kết cục tương tự. Hơn nữa, người bạn này không kết giao cũng chẳng sao. Tô Yểu dứt khoát xé nát bức thư, ném vào thùng rác. Mối “tình thầm” non nớt cứ thế bị xé bỏ. Kỳ thực, Tô Yểu vẫn luôn không cho rằng đó là tình thầm, là Quan Đình đã giúp cô định nghĩa nó. Quan Đình chê thời học sinh của Tô Yểu quá tẻ nhạt, hùng hồn tuyên bố: “Khó khăn lắm mới có được một đoạn tình cảm le lói như vậy, nói gì tình bạn, cứ coi như là tình thầm đi, đừng lãng phí.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận