Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Phiên Ngoại – Giao Hòa Thân Xác (Tiếp theo – Cảnh báo: Nội dung nhạy cảm)

Lương Sở Uyên khẽ bật ra một tiếng rên ngắn ngủi khi bàn tay Tô Yểu chạm vào nơi nhạy cảm. Tô Yểu miết nhẹ lên vật đang cương cứng qua lớp quần, thấy anh khẽ nhíu mày, ánh mắt như phủ một tầng sương dục vọng: Đừng dừng lại…

Thật là khẩu thị tâm phi, nhìn qua có vẻ thống khổ, không ngờ lại đang nghĩ như vậy. Cô nghe lời, luồn tay vào trong quần anh, chạm đến vật nóng rẫy, cứng như sắt. Tô Yểu tinh nghịch véo nhẹ một cái, thấy sắc mặt anh càng thêm khổ sở thì càng đắc ý: “Vẽ tranh thôi mà, sao trong đầu anh toàn ý nghĩ đen tối vậy? Chẳng có chút chuyên nghiệp nào cả.”

Tại em quá quyến rũ. Lương Sở Uyên gặm nhẹ lên má cô. Anh chỉ có phản ứng với em thôi.

Tô Yểu nguýt dài, véo anh: “Anh dám tìm người khác thử xem!”

Không dám. Lương Sở Uyên bị đau, khẽ cọ vào người cô. Chỉ có em mới khiến anh như vậy.

“Anh nói thế còn nghe được.” Sắc trời tối dần, ánh sáng trong phòng yếu đi. Tô Yểu tiện tay bật chiếc đèn cây bên cạnh, không gian nhất thời bừng sáng. Khi làm tình, cô thích nhìn vào mắt anh, đọc những suy nghĩ sâu kín nhất. Không chút giả tạo, không chút che đậy, những ham muốn khó nói, những ẩn nhẫn bức bối, tất cả đều chân thật và đáng yêu đến lạ.

Em lại nhìn thấu anh rồi. Lương Sở Uyên có chút bất đắc dĩ.

“Sao có thể chứ? Em đây là muốn hiểu anh hơn thôi mà, rất quan trọng đấy.” Tô Yểu cười hì hì, nhấc chân vòng qua eo anh. Quy đầu nóng rực thuận theo khe mông ẩm ướt, đẩy nhẹ vào vách thịt mềm mại, tiến vào từng chút một. Cô cắn môi, ưỡn người, côn thịt cứ thế chậm rãi xâm nhập vào hoa huyệt.

“A…” Biết rõ phía sau là kính một chiều, cảnh xuân sắc bên trong sẽ không bị người ngoài nhìn thấy, Tô Yểu vẫn không tránh khỏi cảm giác thẹn thùng. Lại nghĩ nếu có người nhìn vào, sẽ thấy tấm lưng trần trụi và cặp mông trắng nõn của cô. Nhìn xuống chút nữa là hình ảnh Lương Sở Uyên đang ra vào trong cơ thể cô – dòng nước ái ân sền sệt, cánh môi đỏ mọng hé mở, dương vật cường tráng như vũ khí sắc bén khuấy đảo trong huyệt động lầy lội, hai bên đùi bị cọ xát đến ửng hồng, rung động theo từng nhịp thúc.

Lương Sở Uyên ôm chặt lấy cô, cảm nhận đường đi chật hẹp, nóng bỏng đang kẹp lấy côn thịt, khiến mỗi cử động đều trở nên khó khăn. Nhưng anh không vội, phía trên vẫn tinh tế liếm láp đầu vú và xương quai xanh của cô, phía dưới dùng sức xoa nắn hạt ngọc nhỏ xinh. Làn da cô mềm mại như nước, chạm vào cực kỳ thoải mái, khiến anh yêu thích không muốn buông tay.

“Động… nhanh lên.” Tô Yểu khẽ nói. Hoa tâm ngứa ngáy không chịu nổi, giống như vô số cái miệng đói khát đang gào thét đòi ăn, muốn dương vật đến va chạm mạnh mẽ, lấp đầy cơn trống rỗng.

Nếm đủ món khai vị ngọt ngào, Lương Sở Uyên nâng mông cô lên, hai thân thể mềm mại dán chặt vào nhau, côn thịt thúc mạnh vào sâu–
“A a!”

Chết tiệt… chặt quá… Lương Sở Uyên bật ra lời thô tục trong suy nghĩ. Tô Yểu đối với việc này đã quen. Đường đi trống rỗng bị lấp đầy trong nháy mắt, một tay cô chống lên tấm kính, lưu lại vệt ẩm ướt mờ ảo, tương phản với những hạt mưa lăn dài bên ngoài cửa sổ, nóng bỏng và dày đặc. Không có điểm tựa vững chắc, Lương Sở Uyên lại đưa đẩy quá mãnh liệt, Tô Yểu ôm chặt cánh tay anh, thân mình rung lên bần bật, đôi gò bồng đảo dập dờn theo từng nhịp sóng tình, đột nhiên bị một bàn tay siết chặt lấy, vừa đau lại vừa sướng.

Hai viên bi ve đập vào cửa huyệt hết lần này đến lần khác, tấm thảm lông bị dòng nước ái ân làm ướt một mảng. Lương Sở Uyên liếc mắt về phía chiếc bàn dài bên cạnh, cân nhắc hai giây, anh đột nhiên bế bổng Tô Yểu lên, một bên vẫn không ngừng thúc vào, đâm cô đến điên cuồng kêu thét.

“Sẽ… sẽ ngã mất!”

Không sao, có anh ở đây. Lương Sở Uyên cho cô một ánh mắt trấn an. Khi làm tình, toàn bộ cơ bắp trên người Lương Sở Uyên đều căng lên gồng sức, tiếng lòng vang lên không dứt, dâm thủy tí tách rơi xuống.

Thật muốn thao chết em…

“A… A…”
Lương Sở Uyên như để khen thưởng mà ngậm lấy vành tai cô, dùng hết sức đâm mạnh một cái, quy đầu thúc vào tận cùng, khiến đầu vú nhỏ xinh cọ mạnh vào lồng ngực anh. Anh thoải mái đặt Tô Yểu lên chiếc bàn dài. Tô Yểu ngồi trên một chồng giấy vẽ, hai tờ gần nhất vốn là giấy trắng tinh, giờ lại thấm ướt một vệt nước ái ân. Xong việc Lương Sở Uyên nhìn thấy, còn tấm tắc khen đó là nghệ thuật, làm Tô Yểu tức đến mức muốn véo cổ anh đồng quy vu tận.

Bình luận (0)

Để lại bình luận