Chương 29

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 29

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tang Yếu Miễu vội vàng kéo bàn tay của Cố Nhĩ Thăng đang nghịch loạn trong áo mình ra. Cô muốn giải thích với Cố Dao, nhưng lại không biết phải mở miệng nói như thế nào.

Cô cảm nhận được nhịp tim đang đập thình thịch trong lồng ngực mình.

Đột nhiên, một lực mạnh kéo cô về phía sau. Cố Nhĩ Thăng đã đứng chắn trước mặt cô.

“Mẹ.”

Giọng anh bình tĩnh, không hề có chút hoảng loạn nào vì bị phát hiện. Cố Dao, từ khiếp sợ ban đầu, đến khi nhìn thấy thái độ dửng dưng của Cố Nhĩ Thăng, cũng phút chốc bình tĩnh lại.

Bà không có bất cứ động tác gì, chỉ nhàn nhạt nói một câu: “Hai đứa, xuống lầu với tôi.”

Tang Yếu Miễu nắm chặt góc áo phía sau của Cố Nhĩ Thăng, tay cô run run. Cố Nhĩ Thăng đã chắn hết tầm nhìn của cô, nên cô chỉ nghe được lời nói của Cố Dao, sau đó là tiếng bước chân xa dần.

“Anh…”

Cố Nhĩ Thăng nghe thấy âm thanh run rẩy của Tang Yếu Miễu. Anh xoay người, ôm lấy cô, tựa cằm lên đầu cô, an ủi: “Đừng sợ.”

Chỉ hai chữ thôi, cũng đã giúp Tang Yếu Miễu đang hoảng loạn tìm lại sự bình tĩnh. Nhịp tim cũng yên ổn đi không ít. Cô xoa xoa lòng bàn tay, tất cả đều là mồ hôi lạnh. Cố Nhĩ Thăng giúp cô lau khô hai tay, xong hai người mới đi xuống.

Tang Yếu Miễu là nhân vật xuyên không. Hơn nữa, ba Tang lại thường xuyên không ở nhà. Cô căn bản không có thời gian để thân cận với ông, càng đừng nói là đứng trước mặt ông mà thể hiện dũng khí.

Cô nỗ lực tự trấn định, nhưng cho đến khi ngồi xuống, cô cũng không dám ngẩng đầu lên nhìn Tang Trăn Vinh.

Tang Trăn Vinh đã ngoài 40 tuổi, ngày thường bảo dưỡng hợp lý nên nhìn ông cứ như mới hơn 30. Có lẽ ông rất thương Tang Yếu Miễu, nên không tỏ vẻ quở trách cô. Nhưng cả hai đều không biết, chính Cố Dao đã khiến Tang Trăn Vinh ngậm miệng, không đề cập tới sự tình giữa hai người, mà chuyển hướng sang việc học hành của Tang Yếu Miễu.

“Lại Lại, ba xem thành tích học tập của con. Nếu tham gia kỳ thi đại học, khả năng đỗ sẽ không cao cho lắm. Cho nên, ba tính sắp xếp con ra nước ngoài du học mấy năm. Con thấy thế nào?”

Nếu sự tình này không phát sinh, Tang Trăn Vinh vẫn quyết định đưa Tang Yếu Miễu ra nước ngoài học tập. Bây giờ, chỉ là khiến nó xảy ra nhanh hơn mà thôi. Ngày thường, ông và Cố Dao không đủ chú ý tới hai đứa, nên giờ cũng không thể răn dạy bọn chúng được. Chỉ đành dùng chính sách dụ dỗ.

Cố Nhĩ Thăng đã tham gia kỳ thi đại học, thành tích lại rất tốt, khẳng định có thể đậu đại học danh tiếng. Mà Tang Yếu Miễu thì ngược lại. Cách hay nhất chính là đưa cô đi du học, cũng vừa vặn tách cô và Cố Nhĩ Thăng ra.

Tang Trăn Vinh tin tưởng, Tang Yếu Miễu và Cố Nhĩ Thăng chỉ là nhất thời xúc động. Thời gian có thể hòa tan tất cả, cho nên ông không quá lo lắng.

Ông nói với khẩu khí thương lượng, nhưng Tang Yếu Miễu biết, đây là một quyết định không thể thay đổi.

Cô nhìn Cố Nhĩ Thăng. Một lát sau, cô gật đầu đáp ứng.

Nếu liều mạng phản kháng, cũng sẽ chẳng có kết quả tốt đẹp gì. Đây có lẽ là giải pháp tốt nhất.

Hai tay Cố Nhĩ Thăng rũ xuống, nắm thành quyền. Anh nghĩ đến bản thân mình không hề có thực lực gì để chống đối lại Tang Trăn Vinh, cho nên từ đầu tới cuối, anh đều không mở miệng. Rõ ràng từ trước đến nay, anh luôn coi bọn họ là người xa lạ, vậy thì thời điểm này, anh có thể có ý kiến gì đây?

Hai người bọn họ đều là những con chim chưa đủ lông đủ cánh. Sau lưng lại không có gì chống đỡ, cũng không thể hứa hẹn gì cho tương lai. Không bằng chờ đến khi có đủ thực lực, họ sẽ đường hoàng chính chính ở bên nhau.

Đây cũng là lần đầu tiên, Cố Nhĩ Thăng thống hận sự nhỏ bé của chính mình.

Kế hoạch đi chơi, rốt cuộc cũng đổ vỡ trong sự xa cách.

Bình luận (0)

Để lại bình luận