Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trì Dao chưa bao giờ vào nhà Giang Diễm.

Cấu trúc căn hộ tương tự nhau, nhưng chỗ hắn ở lại trống trải đến đáng thương.

Trong phòng khách, cái tủ giày mới lắp hôm trước chiếm một không gian đáng kể, bày la liệt giày thể thao. Trên sàn còn vương vãi vài hộp giày chưa kịp cất.

Trì Dao không hiểu tại sao mình lại đồng ý đi vào đây.

Có thể là do bộ dạng chật vật này của cô thật sự không thích hợp để ra ngoài. Cũng có thể, là vì ánh mắt lúc đó của Giang Diễm. Hắn nhìn cô, thoáng chút buồn bã, nhưng gương mặt lại cố tỏ ra thản nhiên như không có chuyện gì.

Hầu hết thời gian, hắn luôn dịu ngoan, mềm mại, thậm chí còn thường xuyên đỏ tai, giống như một chú cún nhỏ đáng thương bị bỏ rơi.

Điều đó đủ để khiến cô ảo giác rằng hắn vẫn cần được che chở.

Bởi vậy, trong khoảnh khắc bị hắn giật lấy thẻ nước, khí chất trên người Giang Diễm bỗng toát lên vẻ cường ngạnh lạ thường. Lời nói của hắn, mang theo chút ngả ngớn không dễ phát hiện, đã khiến cô hoảng hốt, thất thần.

Hắn nói không sai.

Cô, thực ra, chưa hề hiểu hắn.

Tối qua, sau khi Trì Dao cự tuyệt, hắn đã nói cô chưa tìm hiểu về hắn, nên không thể trực tiếp từ chối hắn.

Cô đã trả lời thế nào nhỉ?

À, cô chỉ vặn lại: “Vậy cậu biết rõ tôi là người như thế nào à?”

Hắn mím môi, á khẩu.

Qua một lúc lâu mới nói: “Tôi đưa cô trở về.”

Sau đó thì không còn sau đó nữa.

Chỉ là hiện tại, dường như mọi chuyện lại bắt đầu.

Trì Dao khoá trái cửa phòng tắm, cả người có chút chán nản.

Cô quét mắt qua bồn rửa mặt. Tất cả đều là đồ dùng của nam giới. Trong ly chỉ có một chiếc bàn chải đánh răng.

Mãi đến khi nhìn thấy mình trong gương, Trì Dao mới bừng tỉnh.

Cô quan sát những chi tiết này để làm gì?

Để kiểm chứng lời nói của Giang Diễm sao?

Nói cho cùng, Trì Dao căn bản không rõ, hắn bắt đầu để ý cô từ khi nào.

Chẳng lẽ là dựa vào cái hình tượng “vũ trang tận răng”, mặt không thấy, nắng không chiếu tới của cô mỗi sáng thứ Hai à?

Trì Dao dường như thấy đầu mình đang chảy đầy vạch đen.

Nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm, Giang Diễm ngồi trên sô pha, trong lòng hiếm khi dấy lên cảm giác bồn chồn, đứng ngồi không yên.

Kỳ thực, hắn vẫn chưa biết nên đối mặt với Trì Dao thế nào.

Mỗi ngày trôi qua, hắn luôn mắc kẹt trong mớ suy nghĩ rối rắm.

Tại sao người bị cự tuyệt là hắn, mà không phải Trương Nhất Minh?

Về vấn đề đó, dù có nghĩ, hắn cũng không dám hỏi.

Huống hồ, cô đã coi hắn như một đứa em trai!

Nhưng Giang Diễm chưa bao giờ nghĩ đến việc từ bỏ.

Bị cự tuyệt thì sao chứ? Cứ coi như lấy lùi làm tiến.

Mấu chốt là, hắn không muốn khiến Trì Dao chán ghét mình.

Giang Diễm vẫn nhớ rõ, cô là người thiếu kiên nhẫn.

Suy nghĩ hỗn loạn một hồi, cửa phòng tắm bật mở. Trì Dao cả người sạch sẽ, thoải mái bước ra.

Thân mình Giang Diễm cứng đờ. Hắn vội đứng dậy, đưa chiếc máy sấy đã chuẩn bị sẵn trên bàn trà cho cô: “Của cô đây.”

Trì Dao dừng lại, liếc hắn một cái.

“Bên chỗ tôi cũng có.”

Ánh mắt chàng trai lập tức ảm đạm.

Làm ơn, đừng có nhìn cô như vậy.

Trì Dao nhắm mắt: “Tôi về trước đây.”

Cô dùng một cái túi lớn đựng đồ tắm rửa, túi căng phồng, rất nặng.

Mái tóc ướt sũng chỉ có thể quấn tạm trong khăn lông, đi đứng phải cẩn thận để không bị rơi.

Lúc cô vừa đi ngang qua, Giang Diễm duỗi tay, đỡ lấy túi đồ.

“Để tôi xách giúp cô.”

Trì Dao mấp máy môi, cuối cùng không nói gì.

Ở đối diện cũng có cái lợi, chỉ cách hai bước chân.

Trì Dao mở cửa, đi vào nhà rồi mới xoay người lại.

Cô chìa tay, ý bảo Giang Diễm đưa túi cho mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận