Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Diêu Mẫn Mẫn không biết lấy đâu ra hai vé xem kịch. Trì Dao xem lịch, ngày hôm sau được nghỉ, liền đồng ý đi “hâm nóng” tình cảm với cô bạn.

Rạp hát cách bệnh viện rất xa, một nam một bắc.

Trì Dao không về nhà, tan làm xong liền cùng Diêu Mẫn Mẫn đi tàu điện ngầm đến đó.

Mặc dù xa, nhưng ở đây có cả trung tâm thương mại lẫn rạp chiếu phim. Trường cấp ba của Trì Dao cũng ở bên này.

Hồi đó cô ở ký túc xá, mỗi thứ Sáu tan học, cô ít khi về thẳng nhà mà như chim sổ lồng, cùng bạn bè la cà khắp phố ăn vặt.

Mấy năm trôi qua, nơi này cũng không thay đổi gì.

Khi hai người tới, vừa kịp lúc mở màn.

Chỗ ngồi hơi xa, nhưng Trì Dao không để bụng, cô đến chủ yếu là xem náo nhiệt.

“Đông thật đấy.” Diêu Mẫn Mẫn nói.

Trì Dao hỏi: “Lúc cậu lấy vé không tìm hiểu à?”

“Người khác đưa…”

Diêu Mẫn Mẫn không nói là ai, có lẽ là một anh chàng đang theo đuổi cô. Trì Dao nhìn cô trêu chọc, cũng không hỏi kỹ.

Vở kịch kéo dài gần hai tiếng. Trong rạp không cho quay chụp. Trì Dao vốn nghĩ mình đi làm cả ngày, xem kịch chắc sẽ ngủ gật, ai ngờ cô lại xem rất nghiêm túc. Lúc kết thúc còn thấy chưa đã thèm, vừa định xem danh sách diễn viên, Diêu Mẫn Mẫn đã kéo tay cô.

“Cùng tớ đi gặp một người.”

Mãi lúc này Trì Dao mới biết, đối tượng mập mờ của cô bạn là một diễn viên vừa diễn trên sân khấu.

Đúng lúc họ tìm đến, người nọ đang bị người hâm mộ vây quanh, ký tên và chụp ảnh.

Trì Dao nhìn từ xa, vẻ ngoài không tồi, gầy gầy cao cao, cười rộ lên rất có sức hút.

“Đối thủ cạnh tranh của cậu nhiều đấy.” Trì Dao nói.

Diêu Mẫn Mẫn nhún vai: “Không sao, dù sao mình cũng không ngại. Chuyện sau này để sau này tính.”

Đây là điểm khác biệt lớn nhất giữa cô và Trì Dao.

Mối tình gần nhất của Trì Dao đã là chuyện từ mấy năm trước, hồi còn đại học. Sau khi tốt nghiệp, cô luôn bận rộn, không nghĩ đến chuyện này. Mấy năm nay không phải không gặp người vừa ý, nhưng chung quy vẫn thiếu một chút gì đó. Mọi sự mập mờ đều không bệnh mà chết.

Thấy bên kia đã vãn, Trì Dao huých vai Diêu Mẫn Mẫn: “Đi đi kìa.”

“Từ từ, tớ bảo anh ấy đưa bọn mình về.”

Trì Dao cười cười.

Trời có chút lạnh. Nhẩm tính, cũng chỉ còn hơn một tháng là hết năm.

Trì Dao mặc một chiếc áo khoác mỏng lót lông, hiệu quả chống lạnh không tốt lắm. Cô rụt cổ, chuẩn bị đi vào phòng chờ.

Sau cánh cửa kính là thang máy.

Trì Dao vừa đi vào, thang máy đúng lúc xuống đến tầng một. Để không cản đường, cô đứng nép vào sau cửa, và tình cờ, trong số người bước ra, cô thấy một gương mặt quen thuộc.

Bọn họ đã mấy ngày không gặp.

Sau ngày hôm đó, hắn như thể hoàn toàn bốc hơi. Cửa nhà đối diện luôn im ắng.

Hắn dường như không sợ lạnh, chỉ mặc một chiếc áo mỏng, còn cao hơn cả nam diễn viên ưa nhìn cô vừa thấy. Hai cúc áo sơ mi trên cùng không cài, để lộ yết hầu gợi cảm. Gương mặt vốn nhỏ nhắn, giờ lại nhuốm phần tuấn tú, thành thục.

Bình luận (0)

Để lại bình luận