Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhân viên massage tưởng mình làm mạnh tay, cẩn thận hỏi: “Có mạnh quá không ạ?”

Trì Dao khẽ “hừ” một tiếng: “Không có. Như vậy là được rồi.”

Massage xong, Diêu Mẫn Mẫn còn muốn nằm thêm, Trì Dao một mình đi tắm rửa.

Tại phòng thay đồ.

Cô cởi áo tắm. Khi đóng cửa tủ lại, cô thấy tủ bên cạnh có một người phụ nữ nhìn rất quen.

Trong chớp nhoáng, cô chợt nhớ ra.

Quý Nhuế nhận ra cô còn nhanh hơn, ánh mắt trần trụi lướt nhanh qua vóc dáng cô.

Vòng eo thon, ngực ra ngực, mông ra mông. Thân hình vốn quyến rũ, nhờ vận động nên càng thêm mị hoặc.

Ánh mắt của cháu ngoại trai cô, xem ra không tệ.

“Chào cô.” Quý Nhuế lắc chìa khóa trong tay.

Nói thật, Trì Dao chưa từng nghĩ sẽ gặp Quý Nhuế trong tình trạng “thiên nhiên” thế này. Nhưng thấy cũng đã thấy, tắm chung cũng chẳng sao.

Quý Nhuế tuổi ngoài ba mươi nhưng gương mặt rất trẻ. Cô trò chuyện với Trì Dao rất hợp, chủ yếu xoay quanh việc chăm sóc da.

Cuối cùng, cô ấy còn cho Trì Dao xem ảnh con trai mình.

“Lần này thằng bé không tới. Chờ lần sau em đến Hong Kong, chị chiêu đãi em, dắt nó theo chơi cùng.”

Chồng Quý Nhuế họ Thang. Con trai cô ấy tên là Thang Thang.

Sau cùng, hai người lại nhắc đến Giang Diễm.

“Chị hình như biết tại sao Giang Diễm lại thích em rồi.” Quý Nhuế nói.

Đối với vấn đề này, Trì Dao vẫn còn nghi hoặc: “Vì sao thế?”

Quý Nhuế lại đánh thái cực: “Bởi vì em người gặp người thích, hoa gặp hoa nở nha!”

“…”

Cô bật cười: “Đàn ông đều là động vật thị giác. Em xinh đẹp như vậy, nó thích em là bình thường. Nhưng hình như chị nghe nói,” cô nhỏ giọng, “Giang Diễm vẫn chưa theo đuổi được em đúng không?”

Lần này, Giang Diễm vì mấy bát canh mà phải nhờ Quý Nhuế hỗ trợ, đúng là chuyện lạ. Hắn vốn sống tự lập, rất ít khi đòi hỏi gì từ gia đình. Đây là lần đầu Quý Nhuế nghe hắn chủ động nhờ vả, cô còn vì việc này mà chê cười hắn rất lâu.

Rốt cuộc cây vạn tuế cũng nở hoa.

Trì Dao hơi bất ngờ.

Quý Nhuế nói: “Về điểm này, chị rất tán thành cách làm của em. Giang Diễm luôn dễ dàng có được mọi thứ, lúc này nên để hắn nếm chút đau khổ. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, làm dì nhỏ, chị muốn nói giúp nó vài lời. Chắc em nhìn ra, Giang Diễm không phải kiểu tâm tư khó đoán, chỉ là quá kín miệng, thường nói ít làm nhiều, coi như đáng tin cậy… Chờ sau này em sẽ biết, người nhà bọn họ đều vậy, chỉ cần nhắm trúng thứ gì thì nhất quyết phải theo tới cùng. Nói dễ nghe là chung thủy, nói khó nghe là cố chấp. Nhưng chị thấy, thằng bé chắc chắn không thể bắt nạt được em. Nó bị em dồn vào ngõ cụt cũng khó mà buông, dù có chọc đến phát cáu cũng không dám nói gì đâu.”

Nói xong, Quý Nhuế lộ ra nụ cười vui sướng khi người khác gặp hoạ.

Trì Dao không khỏi cười theo.

Quan hệ của họ còn chẳng ra đâu vào đâu.

Nói cho cùng, Quý Nhuế vẫn có chút thiên vị, nói cứ như thể họ ở bên nhau là việc đương nhiên, chỉ là sớm hay muộn.

Câu nói này cũng khiến Trì Dao thức tỉnh. Trong khoảng thời gian này, thái độ của cô với Giang Diễm quả thật đã khoan dung hơn rất nhiều.

Nguyên nhân… khỏi cần nói.

…Nếu không, cô cũng sẽ không gặp mộng xuân với hắn.

Vận mệnh đã định, cán cân trong lòng cô sớm đã nghiêng về một phía.

Đây không hẳn là chuyện tốt. Trì Dao nghĩ.

Trước khi chia tay, Quý Nhuế trao đổi phương thức liên hệ với Trì Dao.

Nhìn dãy số, cô ngây ngốc, nên lưu là “Dì nhỏ” hay “Quý Nhuế” đây?

Cuối cùng, cô lưu là “Dì nhỏ của Giang Diễm”.

Đại hội thể thao ở Đại học A năm nay tổ chức muộn, vào đầu tháng Mười Hai.

Giang Diễm mời Trì Dao trước.

Hắn nói: “Em báo danh thi chạy đường dài và chạy tiếp sức.”

“Không tồi. Cố lên.”

“Chỉ vậy thôi à?”

“Không vậy thì muốn thế nào?”

“Chị có tới xem không?”

Sau khi gặp mộng xuân, Trì Dao không dám nhìn thẳng vào Giang Diễm.

Nếu không phải vì Quý Nhuế, nếu không phải đại hội thể thao, nếu không phải Giang Diễm cứ lảng vảng… Cô muốn trốn cũng không xong, đành tìm cớ thoái thác.

Trì Dao đứng ở cửa, nhận lấy bình bánh quy rỗng từ tay Giang Diễm. Đây vốn là bình cô tặng hắn.

“Hôm đó chắc tôi không rảnh. Gần đây bệnh viện nhiều việc lắm.”

Giang Diễm nghe xong cũng không cưỡng cầu, chỉ có nét mất mát hiện rõ trên mặt.

Hắn sờ gáy, có chút tiếc nuối: “Vốn dĩ em còn muốn cá cược với chị.”

“Cá cược cái gì?”

“Nếu lần này em thắng, chị cùng em ăn một bữa cơm.”

Bọn họ ăn cơm cùng nhau còn ít sao?

Giang Diễm dường như nghe được lời cô chửi thầm, vội bổ sung: “Ăn ở bên ngoài. Chỉ có hai chúng ta.”

“…Cậu chắc mình thắng được à?”

“Đương nhiên.” Hắn mười phần tự tin.

Tuổi trẻ khí thịnh, sự tự mãn ngạo nghễ này lại không khiến người khác phản cảm.

Tròng lòng Trì Dao mềm nhũn: “Nhưng tôi sợ không có thời gian.”

“Chỉ là không tới xem thôi mà. Rảnh ăn cơm với em là được.”

“Thật ra… như vậy cũng không phải không thể…”

“Một lời đã định.”

Trì Dao chậm rãi nhận ra: “Giang Diễm, có phải cậu cố ý đúng không?”

Nói là muốn cô đến xem để cá cược, kết quả dù cô không đi, vẫn phải đánh cược với hắn?

Giang Diễm khẽ hất cằm, bình tĩnh cười: “Đúng vậy. Em chính là cố ý.”

Thấy Trì Dao trừng mắt, hắn còn tốt bụng giúp cô đóng cửa.

Trước khi cửa khép lại, hắn không quên hứa hẹn: “Chị yên tâm, em nhất định sẽ thắng.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận