Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhân viên massage cho cô tưởng rằng mình dùng lực quá mạnh, cẩn thận hỏi: “Có mạnh quá không chị?”

Trì Dao khẽ “hừ” một tiếng, cố nén cơn xao động: “Không có. Như vậy là được rồi.”

Sau khi xong liệu trình, Diêu Mẫn Mẫn vẫn muốn nằm thêm một lát, Trì Dao đành đi tắm rửa một mình.

Tại phòng thay đồ, cô vừa cởi áo choàng tắm, lúc đóng cửa tủ lại thì thấy phòng kế bên cũng có một người phụ nữ, trông có chút quen mắt. Chỉ trong chớp nhoáng, cô chợt nhớ ra đó là ai.

Quý Nhuế nhận ra cô còn nhanh hơn. Ánh mắt bà trần trụi, lướt nhanh qua dáng người trần trụi của cô.

Vòng eo con ong, lồng ngực kiêu hãnh, và cặp mông tròn lẳn đầy đặn. Nhìn đường cong uyển chuyển đó là biết Trì Dao có thói quen tập luyện, thân hình vốn đã quyến rũ nay càng thêm mị hoặc, căng tràn sức sống.

Ánh mắt của cháu trai mình, xem ra cũng không tồi.

“Chào cô.” Quý Nhuế lắc lắc chùm chìa khoá trong tay.

Nói thật, Trì Dao chưa từng nghĩ sẽ gặp Quý Nhuế trong tình trạng “thiên nhiên” thế này, nhưng đã thấy thì cũng thấy rồi, có tắm chung thêm một bồn cũng chẳng sao. Quý Nhuế tuy tuổi không còn trẻ, chừng ngoài ba mươi, nhưng gương mặt vẫn rất thanh tú, trên người toát ra khí chất trẻ trung khó tả.

Hai người trò chuyện rất hợp rơ, chủ yếu xoay quanh vấn đề chăm sóc da, các sản phẩm dưỡng thể. Quý Nhuế với tư cách là người từng trải, đã chia sẻ cho Trì Dao rất nhiều kinh nghiệm. Cuối cùng, bà còn khoe ảnh con trai mình.

“Lần này thằng bé không qua đây. Chờ lần sau em đến Hồng Kông, chị nhất định sẽ chiêu đãi em, dắt cả nó tới chơi cùng em.” Chồng Quý Nhuế họ Thang, con trai bà tên là Thang Thang.

Sau cùng, hai người lại vòng về chủ đề Giang Diễm.

“Chị hình như hiểu vì sao Giang Diễm lại thích em rồi đấy,” Quý Nhuế nói.

Trì Dao đến giờ vẫn còn hoang mang về vấn đề này: “Vì sao ạ?”

Quý Nhuế lại cười cười, lảng tránh: “Bởi vì em là kiểu người gặp người thích, hoa gặp hoa nở chứ sao!”

“…”

Bà cười, rồi hạ giọng: “Đàn ông đều là động vật thị giác, nhìn cái gì cũng bằng mắt trước tiên. Em xinh đẹp thế này, nó thích em là chuyện bình thường. Nhưng mà chị nghe nói,” bà ghé sát lại, “Giang Diễm vẫn chưa theo đuổi được em, đúng không?”

Lần này, Giang Diễm dám nhờ vả Quý Nhuế chuyện canh dưỡng sinh, đúng là chuyện lạ xưa nay hiếm. Từ trước đến nay, hắn luôn tự lập, rất ít khi đòi hỏi gì từ gia đình, càng đừng nói đến việc mở miệng nhờ vả vì người khác. Đây là lần đầu tiên Quý Nhuế thấy hắn chủ động cầu cứu, bà đã vì chuyện này mà cười nhạo hắn một trận ra trò. Cây vạn tuế cuối cùng cũng chịu nở hoa, thật đáng để vỗ tay chúc mừng.

Trì Dao hơi bất ngờ.

Quý Nhuế nói tiếp: “Về điểm này, chị rất tán thành cách làm của em. Giang Diễm luôn quá dễ dàng có được mọi thứ, cứ để hắn nếm chút đau khổ đi. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, với tư cách là dì nhỏ của nó, chị cũng muốn nói giúp nó vài lời. Chắc em cũng nhìn ra, Giang Diễm không phải kiểu tâm tư khó đoán, chỉ là nó quá kín miệng, thuộc tuýp nói ít làm nhiều, tạm coi là đáng tin cậy… Chờ sau này em sẽ biết, đàn ông nhà họ Giang đều như vậy, một khi đã nhắm trúng thứ gì thì nhất quyết phải theo đuổi đến cùng. Nói dễ nghe là chung thuỷ, nói khó nghe chính là cố chấp. Chị thấy, thằng bé chắc chắn không thể bắt nạt được em, nhưng nó cũng khó mà buông bỏ, cho dù có bị em chọc đến phát cáu cũng chẳng dám làm gì đâu.”

Nói xong, Quý Nhuế lộ ra nụ cười vui sướng khi thấy người khác gặp hoạ.

Trì Dao cũng không nhịn được mà cười theo. Mối quan hệ của họ còn chưa đi đến đâu. Rõ ràng Quý Nhuế vẫn có chút thiên vị, ngay cả chuyện bát tự của cô và Giang Diễm có hợp hay không cũng chưa biết, bà đã nói như thể hai người họ ở bên nhau là chuyện sớm muộn.

Câu nói này vô tình cũng khiến Trì Dao thức tỉnh. Trong khoảng thời gian này, thái độ của cô đối với Giang Diễm, quả thật đã khoan dung hơn rất nhiều. Nguyên nhân thì khỏi phải nói, ai mà chẳng yêu cái đẹp.

…Nếu không, cô cũng đã chẳng có giấc mộng xuân hoang đường về hắn.

Vận mệnh đã định, cán cân trong lòng cô, sớm đã nghiêng về một phía.

Đây không hẳn đã là chuyện tốt. Trì Dao thầm nghĩ.

Trước khi chia tay, Quý Nhuế trao đổi phương thức liên hệ với Trì Dao, hẹn cô lần sau cùng đi làm móng. Trì Dao không từ chối. Chỉ là khi lưu dãy số kia, cô ngẩn ra, rối rắm không biết nên lưu là “Dì nhỏ” hay “Quý Nhuế”. Vị trưởng bối nhiệt tình này, nói cho cùng, cũng là nhờ có Giang Diễm cô mới quen biết.

Cuối cùng, cô đành lưu là “Dì nhỏ của Giang Diễm”.

Bình luận (0)

Để lại bình luận