Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đại hội thể thao của Đại học A năm nay tổ chức khá muộn, mãi đến đầu tháng Mười Hai. Giang Diễm đã ngỏ lời mời Trì Dao từ trước.

Hắn nói: “Em đăng ký chạy đường dài và chạy tiếp sức.”

“Không tồi, cố lên.”

“Chỉ vậy thôi à?”

“Không thì cậu còn muốn thế nào?”

“Chị có tới xem không?”

Từ sau giấc mộng xuân hoang đường đó, Trì Dao không dám nhìn thẳng vào Giang Diễm. Nếu không phải vì Quý Nhuế, không phải vì đại hội thể thao, không phải vì Giang Diễm cứ lảng vảng trước mặt, cô thật sự muốn trốn đi cho xong. Cô đành tìm cớ thoái thác.

Trì Dao đứng ở cửa, nhận lấy chiếc bình rỗng đựng bánh quy từ tay Giang Diễm. Đây vốn là chiếc bình cô tặng hắn để cảm ơn. Giang Diễm ăn rất chậm, nhưng sạch sẽ đến hạt vụn cuối cùng.

“Hôm đó chắc là tôi bận rồi, gần đây bệnh viện nhiều việc lắm.”

Giang Diễm nghe xong cũng không ép buộc, chỉ là vẻ mất mát hiện rõ trên gương mặt. Hắn sờ gáy, có chút tiếc nuối: “Vốn dĩ em còn định cá cược với chị một chút.”

“Cá cược cái gì?”

“Nếu lần này em thắng, chị phải ăn với em một bữa cơm.”

Bọn họ ăn cơm cùng nhau còn ít sao?

Giang Diễm dường như đọc được suy nghĩ của cô, hắn vội bổ sung: “Ăn ở bên ngoài. Chỉ có hai chúng ta.”

“…Cậu chắc chắn mình thắng được à?”

“Đương nhiên.” Hắn tự tin mười phần.

Cái vẻ tự tin ngạo nghễ của tuổi trẻ, có thể thoải mái phô trương mà không khiến người khác thấy phản cảm. Trái tim Trì Dao lại mềm nhũn: “Nhưng tôi sợ không có thời gian.”

Cô nói vậy, không hoàn toàn là muốn từ chối.

“Chị không tới xem thi đấu cũng được, chỉ cần rảnh để ăn cơm với em là được.”

“Nếu vậy thì… cũng không phải là không thể.”

“Một lời đã định!”

Trì Dao lúc này mới nhận ra: “Giang Diễm, có phải cậu cố ý không?”

Nói cái gì mà muốn cô tới xem để cá cược, kết quả là dù cô không tới, vẫn bị hắn lôi vào ván cược này?

Giang Diễm khẽ hất cằm, bình thản cười: “Đúng vậy. Em chính là cố ý đấy.”

Thấy Trì Dao trừng mắt, hắn còn tốt bụng giúp cô đóng cửa lại. Trước khi cánh cửa hoàn toàn khép lại, Giang Diễm không quên hứa hẹn thêm một lần nữa.

“Chị yên tâm, em nhất định sẽ thắng.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận