Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngay từ đầu, Giang Diễm không phải là người nhanh nhất, nhưng hắn luôn giữ một tốc độ ổn định, bỏ xa vài thí sinh khác. Trì Dao từng chạy cùng hắn, cô biết rất rõ nhịp điệu của hắn.

Kết thúc vòng đầu tiên, Giang Diễm vẫn duy trì phong độ, đủ để kéo giãn khoảng cách an toàn.

Tổng cộng là hai vòng rưỡi.

Hiện tại, Giang Diễm đang xếp thứ hai. Người dẫn đầu cách hắn không xa, nhưng muốn vượt qua, phải xem cú nước rút ở nửa vòng cuối cùng.

Lòng bàn tay Trì Dao bất giác ứa mồ hôi, cô suýt nữa làm rơi cả chai nước khoáng. Đã lâu lắm rồi cô không khẩn trương như vậy. Trên thực tế, kết quả thế nào thì có thay đổi được gì đâu?

Thời gian trôi qua từng giây.

Cuối cùng, ở góc cua cuối cùng, Giang Diễm bắt đầu tăng tốc.

Tiếng hò hét cố vũ vang lên ngập trời.

Trì Dao dán mắt vào bóng dáng màu đỏ kia, khoảng cách giữa hai người càng ngày càng gần, càng ngày càng gần…

Trong chớp mắt, không khí như vỡ oà!

Giang Diễm đã xé toạc vạch đích.

Trì Dao thở phào một hơi, cả người như mất hết sức lực, ngã ngồi xuống ghế. Cô có chút khát, ngửa đầu uống hơn phân nửa chai nước.

Uống xong, cô mới nhìn về phía vạch đích, quả nhiên thấy có hai nữ sinh chạy tới đưa nước cho hắn. Hắn tiện tay nhận lấy, nói lời cảm ơn, rồi quay đầu vỗ vai một chàng trai khác. Người kia đưa cho hắn thứ gì đó.

Trì Dao chớp mắt, theo bản năng sờ vào điện thoại trong túi.

Gần như ngay lúc đó, điện thoại rung lên.

Là Giang Diễm gọi.

Trái tim Trì Dao bỗng đập loạn nhịp. Cô hít sâu một hơi, bắt máy.

“Alô.”

Đầu dây bên kia là tiếng thở dốc không đều. Cả chỗ hắn và chỗ cô đều rất ầm ĩ.

Trì Dao siết chặt điện thoại: “Thi xong rồi?”

“…Xong rồi.”

“Xếp thứ mấy?” Trì Dao cố ý hỏi, dù cô biết rõ kết quả.

Cô thấy hắn ngẩng đầu, nhíu mày nhìn quanh, tưởng hắn phát hiện ra gì đó, nhưng hắn chỉ là di chuyển về phía ít người hơn.

Trong điện thoại, giọng Giang Diễm có chút úp mở, mang theo vẻ thờ ơ cố hữu: “Trì Dao, chị có hy vọng em thắng không?”

Trì Dao biết rõ hắn đã đoạt hạng nhất. Cô hơi nheo mắt.

Giang Diễm đứng ở đằng xa, nghiêng người, quay lưng về phía cô, cúi đầu, mũi giày đá nhẹ vào không khí. Thanh âm nghe thì có vẻ lơ đãng, nhưng động tác nôn nóng kia đã hoàn toàn bán đứng hắn.

Trì Dao đột nhiên bật cười.

“Ừm.” Cô đáp.

“…”

Giang Diễm dường như chưa phản ứng kịp: “Thật à?”

Đúng lúc này, có người chạy ngang qua đường băng, hô to: “Mau lại đây giúp tôi khiêng cái này ra chỗ khác!”

Trì Dao nghe thấy. Giang Diễm cũng nghe thấy.

Trì Dao im lặng.

Giang Diễm đột nhiên quay phắt đầu lại. Người qua lại quá nhiều, hắn vẫn chưa tìm thấy cô.

“Chị đến rồi, đúng không?” Hắn nôn nóng hỏi.

Trì Dao vừa định trả lời, thì Trương Nhất Minh đã quay lại từ phía sau.

“Cuối cùng cũng kết thúc.” Hắn vừa nói vừa lau mồ hôi.

“…”

Trì Dao quay đầu nhìn thoáng qua Trương Nhất Minh, không nói gì. Cô lại nhìn về phía Giang Diễm.

Và đúng lúc này, Giang Diễm cũng đang nhìn cô.

Hắn đã thấy cô.

Và cũng thấy cả hai người bọn họ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận