Chương 31

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 31

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Giang Diễm cúp điện thoại.

Hắn không đi về phía cô, sắc mặt âm trầm, đi theo người vừa tới thúc giục để lên nhận giải.

Trì Dao đứng tại chỗ, đột nhiên ý thức được, mình không nên xuất hiện ở đây. Ít nhất, không nên đến vì lời mời của Trương Nhất Minh.

Cô đang làm cái quái gì thế này?

Trì Dao cất điện thoại, quay đầu nhìn Trương Nhất Minh. Hắn không thấy Giang Diễm, chỉ nhận ra sắc mặt Trì Dao không tốt, liền quan tâm: “Làm sao thế?”

“Tôi phải về.”

“Ngay bây giờ à?” Trương Nhất Minh không hiểu vì sao cảm xúc của cô lại thay đổi nhanh như vậy. Hắn nhíu mày, cố giữ cô lại: “Buổi tối ở đây có một con phố đi bộ náo nhiệt lắm…”

Trì Dao lắc đầu: “Anh đi đi, tôi không đi được.”

Cô kéo khoá áo khoác, ánh mắt vô tình lướt qua bộ đồ thể dục màu xanh xám của Trương Nhất Minh. Trong đầu cô chợt loé lên điều gì đó, biểu cảm trên mặt càng thêm cứng đờ.

Nhiệt độ giữa ngày và đêm chênh lệch rất lớn. Sau khi mặt trời lặn, cơn gió thổi qua lạnh buốt. Bãi đỗ xe cách sân vận động một đoạn, Trì Dao đút tay vào túi, lạnh đến rùng mình, phải liên tục hà hơi vào tay để giữ ấm.

Cô đã đánh giá quá cao khả năng nhớ đường của mình. Lòng vòng suốt hai mươi phút, cô mới tìm được chỗ đậu xe.

Trước khi rời đi, cô kiểm tra điện thoại. Không thấy Giang Diễm liên lạc lại.

Rốt cuộc thì cô đang mong chờ điều gì? Bị hắn bắt gặp ở cùng Trương Nhất Minh thì có thể chứng minh cái gì? Tại sao cô phải chột dạ? Người muốn hắn từ bỏ là cô, bây giờ chạy tới xem hắn thi đấu cũng là cô.

Trì Dao tự nhận mình là người lý trí, đôi khi tính tình có chút thất thường, nhưng cái cảm giác lo được lo mất thế này, không biết đã bao lâu rồi chưa xuất hiện. Có lẽ, ngay từ cái đêm cô không nỡ cự tuyệt bát canh bổ của hắn, mọi thứ đã bắt đầu đi chệch quỹ đạo.

Đảo tay lái, Trì Dao nén lại mớ tâm tư hỗn loạn.

Khi xe đến cổng lớn, cô dẫm phanh.

Giang Diễm dường như đã đoán trước được cô sẽ đi qua đây, thân hình đơn bạc đứng sừng sững ngay lối ra. Bộ đồ chạy bộ trên người đã được đổi thành áo hoodie màu trắng, hắn không mặc áo khoác, ngay cả nửa người dưới cũng chỉ là chiếc quần đùi thể thao rộng thùng thình, để lộ đôi chân thẳng tắp, không biết có lạnh hay không.

Trì Dao cố đè nén cơn giận vô cớ, cô hạ cửa kính, giọng nói lạnh lùng: “Lên xe.”

Giang Diễm nhìn xuyên qua cô, quét mắt về phía ghế phụ. Không có người.

Trì Dao nhận ra hành động của hắn: “Nếu không lên, tôi đi đây.”

Giang Diễm vòng qua đầu xe, mở cửa ngồi vào ghế phụ. Cùng lúc hắn mở cửa, một luồng gió lạnh buốt tràn vào.

Trì Dao nhắc nhở: “Cậu ngồi lên áo khoác của tôi rồi.”

Giang Diễm khựng lại, im lặng nhấc chiếc áo khoác lông dê lên, định đặt ra ghế sau, Trì Dao lại nói: “Cầm giúp tôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận