Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“…Được.”

Xe chạy một lúc lâu, sắc trời ngày càng tối mịt. Hàng cây long não ven đường yên tĩnh như một bức tranh thủy mặc.

Cả hai đều trầm mặc, không ai chủ động lên tiếng.

Trì Dao không quen với một Giang Diễm im lặng thế này. Cô bỗng nhiên mở miệng: “Cậu vẫn luôn đứng đó chờ tôi à?”

“Ừm.”

“Nếu tôi không thấy cậu, cứ thế lái xe đi thì sao?”

Giang Diễm chưa từng nghĩ đến khả năng đó. Hắn lắc đầu: “Chị nhất định sẽ thấy em.”

“…” Trì Dao siết chặt vô lăng: “Cậu có thể gọi điện thoại cho tôi mà.”

“Em không muốn nghe chị từ chối em.”

“Sao tôi lại từ chối cậu?”

“Trương Nhất Minh.”

Giang Diễm nhất quyết phải nhắc đến cái tên này. Nếu hắn gọi, rất có thể sẽ nghe cô nói cô muốn đi cùng Trương Nhất Minh. Thà rằng hắn cứ đứng chờ ở cửa. Hắn cố tình mặc ít như vậy, cô nhất định sẽ mềm lòng cho hắn lên xe.

Trì Dao bật cười vì cái logic hoang đường này.

Cô hỏi hắn: “Giang Diễm, cậu có biết bây” giờ cậu rất giống một con mèo con đang xù lông không?”

“Bởi vì em không vui. Chuyện đó không phải rất bình thường sao?” Hắn đáp trả, thẳng thắn đến mức khiến người ta á khẩu.

“Có gì mà không vui chứ?”

Hắn vẫn lặp lại câu cũ: “Trương Nhất Minh.”

Trì Dao cảm thấy hắn chắc là đã khó chịu đến cực điểm rồi. Cô sợ nếu mình không nói rõ ràng, e là sẽ xảy ra chuyện thật.

Trì Dao dừng xe đột ngột ở ven đường. Con đường lớn vắng tanh, không một bóng xe. Bầu trời đen kịt bên ngoài tạo nên một áp lực nặng nề.

Mùi hương trên người Trì Dao len lỏi vào từng kẽ hô hấp của Giang Diễm. Lồng ngực hắn phập phồng, trong đầu bắt đầu nảy sinh những suy nghĩ hỗn loạn.

Trì Dao đương nhiên không biết hắn đang nghĩ gì, cô chỉ cho rằng mình cần phải uốn nắn lại thái độ của hắn.

“Giang Diễm, chúng ta hiện tại, không có bất kì quan hệ gì cả.”

Giang Diễm dường như không hề bị đả kích, giọng nói của hắn trầm thấp mà nhẹ bẫng: “Chuyện đó, chỉ là sớm hay muộn mà thôi.”

“Cậu có biết cậu làm vậy khiến tôi thấy rất khó xử không?”

“…”

So với câu “không có quan hệ gì”, câu nói này mới thực sự mang tính sát thương, khiến Giang Diễm nhận ra sự yếu thế tuyệt đối của mình trước Trì Dao.

Giang Diễm im lặng hồi lâu.

Hắn nói: “Thực xin lỗi.”

Trì Dao sững sờ, cô còn tưởng mình nghe lầm. Nhưng Giang Diễm, xác thực, đã nói như vậy.

Trì Dao thuộc kiểu người ăn mềm không ăn cứng. Thấy Giang Diễm cúi thấp đầu, cô không nỡ nặng lời thêm nữa.

Trì Dao bình tĩnh lại, cùng hắn giằng co trong im lặng.

Cuối cùng, cô là người thẳng thắn trước.

“Là tự tôi muốn đi xem. Không liên quan gì đến người khác cả.”

Không phải từ chối cậu, cũng không phải vì đã đồng ý với người khác.

Chiếc áo khoác của Trì Dao vẫn còn thoang thoảng mùi hương nước hoa đặc trưng của cô. Giang Diễm ôm chặt nó trong lòng, nghe cô nói vậy, cánh tay hắn thả lỏng, sững sờ đến mức quên cả đáp lại.

Trì Dao không tự nhiên mà khởi động lại xe, cô cứng ngắc chuyển đề tài: “Ngày mai cậu còn phải chạy tiếp sức. Vậy… giải nhất hôm nay, có tính không?”

“Đương nhiên là tính. Chị không được đổi ý.”

Trì Dao cười khẽ: “Tôi cũng đâu có định đổi ý.”

Bởi vì, cô đã hy vọng hắn thắng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận